Tiếng 'Póc' Vang Vọng: Nỗi Ám Ảnh Từ Sân Pickleball Trong Chung Cư
Tiếng 'Póc' Ám Ảnh Từ Sân Pickleball Chung Cư

Tiếng 'Póc' Vang Vọng: Nỗi Ám Ảnh Từ Sân Pickleball Trong Chung Cư

Thang máy mở ra một hành lang sạch sẽ, ánh đèn ấm áp chiếu sáng mọi ngóc ngách. Tất cả những chi tiết dễ nhìn đều gợi lên một đời sống đã được chăm chút kỹ lưỡng, nơi sự tiện nghi và thoải mái được đặt lên hàng đầu. Nhưng ngay khi vừa ngồi xuống chiếc ghế êm ái, tôi bỗng nghe thấy tiếng "póc… póc… póc…" cứ liên tục lặp lại, không ngừng nghỉ. Ban đầu, tôi tưởng đó là âm thanh từ việc ai đó đang đóng đồ đạc, hoặc có lẽ trẻ con đang nghịch bóng trong phòng ngủ. Thế nhưng, âm thanh ấy không hề dứt, nó cứ dai dẳng vang lên, như một chiếc kim gõ đều đặn lên một mặt phẳng vô hình nào đó.

Nguồn Gốc Của Âm Thanh Khó Chịu

Bạn tôi cười nhẹ và giải thích: "Phía dưới có sân pickleball mới mở gần đây". Tôi liền bước ra cửa sổ để nhìn xuống. Phía dưới là mấy sân chơi pickleball nhộn nhịp, với người đứng, người chạy, và thỉnh thoảng xen vào là những tiếng hò reo vui vẻ. Nhưng đều đặn nhất, vẫn là những tiếng "póc… póc…", bật lên từ những cú đánh bóng không ngừng nghỉ. "Lúc đầu, tôi cũng thấy vui vì phong trào chơi thể thao phát triển. Nhưng rồi…". Bạn tôi bỏ lửng câu nói, trong khi ngoài kia, tiếng "póc…" lại tiếp tục lặp đi lặp lại, như một nhịp điệu không mong muốn.

Tôi quyết định ở lại ăn cơm tối. Khi màn đêm buông xuống, và những căn hộ xung quanh đều đã sáng đèn, âm thanh ấy dường như trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Có lẽ vì không gian chung quanh yên tĩnh đi, nên nó nổi bật lên, hoặc cũng có thể vì số lượng người chơi đông hơn vào buổi tối. Những cú đánh nhanh, dồn dập, rồi lại ngắt quãng, và rồi lại tiếp tục, tạo thành một chu kỳ khó chịu. Chúng không thành nhịp điệu rõ ràng, nhưng đủ lặp lại để khiến người ta không thể nào làm quen được.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Hệ Lụy Đến Đời Sống Hàng Ngày

Bạn tôi chia sẻ thêm, có những hôm, tiếng ồn bắt đầu từ 5 giờ sáng, và có khi kéo dài đến 1-2 giờ đêm vẫn còn người chơi pickleball. "Đi làm cả ngày mệt mỏi, về nhà chỉ mong được yên tĩnh một chút. Nhưng nhiều lúc, ngồi trong phòng, đóng hết cửa rồi, vẫn nghe thấy tiếng póc… póc… như ở ngay trong đầu", bạn tôi than thở. Tôi hỏi: "Không kiến nghị lên ban quản lý chung cư à?". Bạn gật đầu: "Có chứ. Nhưng cũng khó giải quyết lắm. Người ta kinh doanh, có giấy phép đàng hoàng. Mà người chơi thì họ cũng đâu có lỗi gì".

Bạn tôi còn tiết lộ: "Ở tầng trên có nhà đang tính chuyển đi. Không phải vì căn hộ có vấn đề gì, mà vì không chịu nổi âm thanh này". Một tiếng thở dài rất nhẹ thoát ra, nhưng ẩn dưới đó là một sự bất lực sâu sắc. Chúng tôi bước ra ban-công đứng một lúc. Thành phố nhìn từ trên cao vẫn đẹp đến nao lòng, với ánh đèn trải ra như một tấm bản đồ sống động. Thế nhưng, xen vào khung cảnh ấy, vẫn là âm thanh quen thuộc: "póc… póc…".

Quy Định Và Thực Tế Phũ Phàng

Tôi chợt nhớ, đâu đó vẫn có những quy định cụ thể về mức độ tiếng ồn trong khu dân cư, với các con số rõ ràng cho ban ngày và ban đêm. Nhưng những con số ấy, khi đứng trước thứ âm thanh lặp lại không ngừng này, dường như trở nên mơ hồ và thiếu thực tế. Người ta có thể đo được độ lớn của âm thanh bằng thiết bị, nhưng khó lòng đo được mức độ mà nó len lỏi vào đời sống hàng ngày, từng chút một.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Tôi nghĩ đến những tiện ích mà người ta thường quảng cáo rầm rộ khi bán nhà chung cư: hồ bơi, phòng gym, sân thể thao. Tất cả đều được giới thiệu như những điểm cộng thêm hấp dẫn. Nhưng ít ai đề cập rằng, mỗi tiện ích, nếu được đặt sai vị trí hoặc quản lý kém, cũng có thể trở thành một sự xâm lấn đáng lo ngại vào không gian sống của cư dân.

Kết Luận: Sự An Yên Bị Đe Dọa

Bạn tôi tâm sự, gần đây có lúc đi làm về muộn, đứng dưới sảnh chung cư, bỗng thấy… ngại lên nhà. Không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì biết trước trên kia đang có thứ âm thanh chờ đợi mình. Có những bất an không đến từ những điều to tát hay biến cố lớn lao. Chỉ là một âm thanh lặp lại ngày này sang ngày khác, một nhịp điệu không thuộc về mình nhưng lại buộc phải lắng nghe mỗi ngày. Và rồi, nó khiến người ta không còn cảm thấy an yên, khi chính nơi để sống cũng bị làm phiền bởi những tiếng động không mong muốn.