Đằng sau đoạn clip thu hút hàng triệu lượt xem về cậu bé 9 tuổi rao trứng bằng thơ không phải câu chuyện lấy nước mắt về mưu sinh, mà là nhịp sống giản dị của hai mẹ con trong con hẻm nhỏ trên đường Lê Văn Duyệt, phường Gia Định, TP.HCM.
Cậu bé Sam (tên thật Nguyễn Phước Quý K, 9 tuổi) đội nón bảo hiểm, đạp xe đi rao bán trứng phụ mẹ sau giờ học. Điều khiến nhiều người nhớ nhất là tiếng rao lanh lảnh, vui tai – thứ “đặc sản” giúp quán được biết đến nhiều hơn.
Tiệm hột vịt lộn viral nhờ tiếng rao dí dỏm
“Nhiều khi người ta không chờ trứng, mà chờ nghe chiều nay em Sam rao câu gì”, chị Trần Ngọc Trang (36 tuổi, mẹ bé Sam) cười nói.
Những lời rao như: “Tháng 5, tháng 6 mưa dài / Sam đi bán hoài chẳng thấy khách đâu / Trứng lộn nóng hổi mưa ngâu / Ai ăn thì ghé Fuji kính mời!” hay “World Cup thì có đá banh / Messi đá bóng con đi bán hàng / Trứng lộn, trứng dữa tuyệt vời / Vừa ăn vừa hát cả nhà cùng vui!” phát ra từ chiếc loa nhỏ sau xe đạp, trở nên quen thuộc với hàng xóm.
Sam chỉ chạy dọc con hẻm trong xóm, không đi xa hơn. “Quanh khu này toàn hàng xóm quen biết nhau, mình mới yên tâm”, chị Trang bộc bạch.
Ý tưởng làm thơ rao hàng từ những buổi tối đọc sách
Chị Trang cho biết Sam học tiểu học bán trú. Thấy mẹ vất vả, cậu bé tự nảy ra ý tưởng đi rao bán phụ mẹ sau giờ học, thường từ 16h đến 18h mỗi ngày. Sam còn chủ động không muốn bật loa quá muộn để hàng xóm nghỉ ngơi.
Ý tưởng làm thơ rao hàng xuất phát từ những khoảng thời gian hai mẹ con trò chuyện, đọc sách, đọc thơ xưa. “Một trong những lần như vậy, hai má con nảy ra ý tưởng ‘chế biến’ các câu thơ thành lời rao bán hàng. Sam rất hào hứng, tự lấy loa để thu âm”, chị kể. Cậu bé còn khá “khó tính”, câu nào chưa đúng vần, chưa vào nhịp là nhất quyết không chịu thu.
Hai năm trước, khi chưa có ý tưởng thơ, hai mẹ con luộc một nồi trứng bán đến 8-9 giờ tối có hôm còn nguyên. Từ ngày có thơ, Sam chạy xe đi rao thì mẹ bán 2-3 nồi mà mới 6 giờ tối đã hết sạch.
Mẹ đơn thân dạy con tự lập
Chị Trang từng làm việc hai năm tại Thái Lan. Xa con, dù gọi điện, video call mỗi ngày nhưng nỗi nhớ và suy nghĩ con lớn lên thiếu sự đồng hành của mẹ khiến chị quyết định trở về Việt Nam. Là mẹ đơn thân, chị hiểu áp lực nhưng tình yêu thương và hành trình lớn lên của Sam là món quà quý giá nhất.
“Mình muốn Sam tự lập nhưng trong khuôn khổ. Gần đây mình cho Sam viết nhật ký, mẹ sẽ ngồi cạnh hướng dẫn con ghi lại hôm nay gặp ai, làm gì. Đó cũng là cách giúp con nhìn lại và hệ thống một ngày của mình”, chị kể.
Khi thấy Sam trượt té, trầy chân tay lúc đạp xe, chị cũng xót và từng nghĩ đến chuyện dừng lại. “Nhưng Sam là một cậu bé rất tinh tế, hiểu chuyện. Con luôn muốn phụ giúp mẹ. Mình cũng không muốn quá bảo bọc mà muốn con có những ‘va chạm’ trong sự kiểm soát, chừng mực để con được lớn lên tự tin đối diện với những khó khăn trên đường đời mai sau”, chị chia sẻ.
Sam vẫn tiếp tục đi rao nhưng chỉ quanh khu vực quen thuộc trong hẻm, cùng chiếc loa nhỏ và nụ cười luôn thường trực. Chị dạy con từ những điều nhỏ nhất: tự đặt kỷ luật mỗi ngày, sáng tự chuẩn bị đi học, chiều về phụ mẹ, tối tự tắm rửa rồi hai mẹ con đi ăn hoặc Sam đi học võ 3 buổi mỗi tuần.
Điều khiến nhiều người yêu mến Sam không chỉ là việc một cậu bé 9 tuổi phụ mẹ bán trứng mà còn ở hình ảnh một đứa trẻ sống kỷ luật, giàu tình cảm. Sam luôn dạ thưa lễ phép, cúi đầu cảm ơn và giữ nụ cười tươi mỗi khi đi rao hàng hay phụ mẹ bán trứng.
Mỗi chiều, chiếc xe đạp nhỏ cùng chiếc loa phát những câu rao ngẫu hứng lại xuất hiện trong con hẻm quen thuộc. Có người ghé mua vì thích ăn hột vịt lộn, có người ghé chỉ để nghe Sam hôm nay sẽ đọc vần gì. Câu chuyện của “em bé trứng” khiến nhiều người thích thú bởi sự hồn nhiên, gần gũi và cảm giác ấm áp từ một nhịp sống rất đỗi bình thường giữa lòng thành phố.



