Nguyễn Bá chưa từng nghĩ mình sẽ dùng một hành động tưởng như vô tình – giữ con mèo của cô gái sống đối diện – để có cớ làm quen. Khi con mèo bị giữ lại và cô gái phải sang tìm, anh ngỏ ý kết bạn trên mạng xã hội. Khoảng cách giữa hai căn phòng trọ chỉ vài mét, nhưng với anh, chỉ khi kết bạn trực tuyến thì mới gần: nhắn tin mọi lúc, facetime bất kể giờ giấc. Anh muốn công khai tiến tới, không còn âm thầm theo dõi Daisy Trantran – cái tên rực rỡ mà anh hằng ngưỡng mộ.
Cô gái ấy chọn cho anh một tài khoản phụ
Điều khiến anh bất ngờ là cô gái – người anh vẫn biết tên tiếng Anh là Daisy Trantran – lại chìa ra tài khoản mang tên Trần Thị Cúc. Cô cười vui vẻ, không do dự, không kịp để anh hỏi thêm. Với anh, một người dùng nhiều tài khoản là chuyện thường, nhưng ai cũng có một tài khoản chính để họ dồn thời gian, tâm sức, tương tác mỗi ngày, như một căn cước giữa thế giới số. Còn Trần Thị Cúc thì mờ nhạt: vài dòng trạng thái miễn cưỡng, mấy bức ảnh đơn điệu, chẳng có gì giống Daisy Trantran – nơi anh từng say sưa với những phát ngôn sâu sắc, khả năng bắt trend và trình chỉnh sửa ảnh bằng Cap Cut điêu luyện.
Anh chờ đợi Daisy Trantran, nhưng nhận về Trần Thị Cúc. Ban đầu anh hụt hẫng, nhưng rồi anh tự lý giải: cô đã chuẩn bị sẵn tài khoản phụ, đọc vị được ý định của anh, hoặc đó là lớp phòng vệ tự động. Cô chọn phiên bản phù hợp với không gian vật lý của họ – con hẻm nhếch nhác, những phòng trọ công nhân – để anh không phải khó xử khi phải đối diện cùng lúc hai thế giới đối lập. Nếu anh thấy cô là Trần Thị Cúc ngoài đời, liệu anh có bĩu môi gọi cô là sống ảo khi thấy Daisy Trantran lộng lẫy? Hay ngược lại, nếu anh tin Daisy mới là thật, thì con hẻm này và căn phòng trọ này hóa ra lại là ảo?
Anh cũng giấu một thân phận khác
Chính anh cũng hiểu sự giằng xé đó. Anh từng trằn trọc nhiều đêm rồi tạo một tài khoản mới mang tên đầy đủ của mình – Joker Nguyen – để chia sẻ cuộc sống tẻ nhạt nơi phòng trọ. Anh biết rằng nếu để nàng nhìn thấy cùng lúc hai phiên bản trái ngược, nàng sẽ tổn thương. Vì vậy, anh im lặng, tự nhủ sẽ yêu cả Trần Thị Cúc lẫn Daisy Trantran, và coi sự đối lập ấy làm con người nàng thêm thú vị, chứ không phải lên án.
Chỉ có Nguyễn Bá kết bạn với Trần Thị Cúc; giữa anh và Daisy Trantran vẫn là khoảng trống. Nhưng với Cúc, họ bắt đầu có những cuộc trò chuyện riêng tư. Một đêm, gần 2 giờ sáng, cô tâm sự về quãng đời từng thất nghiệp, gây tai nạn phải bồi thường, bị người nhà nạn nhân chửi rủa, mất ngủ, tăng cân, sợ giao tiếp, từng có lúc giữ con dao bên mình. Rồi một ngày, cô tìm thấy nguồn sống mới, như một ánh sáng rọi vào căn phòng tối, khiến cô bật dậy sống một cuộc đời khác. Cô kết lại bằng câu: Ngày mai là một lời hứa đẹp. Nghe câu đó, anh bỗng thấy lòng mình mềm ra, thương cô vô hạn, và nhận ra sự hiện diện của Daisy Trantran trong lời nói mang triết lý ấy.
Con mèo gãy chân và lời tự thú
Ranhh giới mong manh ấy vỡ tan khi con mèo bảo bối – cầu nối của cả hai – bị gãy chân. Trên video cô đăng, con mèo thảm hại dù trải qua vài lớp filter. Anh đang đi phỏng vấn xin việc, vừa thấy dòng trạng thái là phóng về ngay. Anh hỏi cô: Nó đi có mười lăm phút mà bị vậy rồi đó hả em? Nó tự về hả? Qua đường cửa sổ hả? Kiểu này là có người đặt bẫy rồi đó em.
Cô ngơ ngác: Ủa, sao anh biết? Em chưa nhắn anh tại sợ anh đang phỏng vấn ấy. Anh khựng lại, cảm giác như bị điện giật. Vì cô chỉ đăng chuyện này trên Daisy Trantran – nơi anh vẫn bí mật theo dõi chứ không phải bạn bè của Trần Thị Cúc. Cô nhìn anh sững sờ, thốt lên: Anh theo dõi em sao? Sau đó, cô bắt đầu tránh mặt, không tương tác, không hoạt động mạng, im lặng đến sát thương.
Quyết định lộ diện
Anh dằn vặt vì đã không nói thật ngay từ đầu. Nhưng cuối cùng, anh không chịu nổi cảm giác nhớ nhung và trống rỗng. Anh quyết định sang nhà cô, chờ cô dắt xe vào cổng, tay cầm sẵn điện thoại để cho cô thấy anh là ai trong thế giới ảo-thực ấy: Em à, tôi là Nguyễn Bá và tôi cũng là Joker Nguyen, phiên bản mà em chưa từng biết đến nhưng yêu em. Trần Thị Cúc hay Daisy Trantran, Nguyễn Bá hay Joker Nguyen thì có gì quan trọng chứ, tôi yêu em mới là vấn đề.



