Ba tuần liên tiếp, tôi bước vào bệnh viện vì ba lý do hoàn toàn khác nhau. Mọi chuyện bắt đầu bằng một cơn đau bụng dữ dội. Sau khi thăm khám, bác sĩ đề nghị tôi làm thêm hàng loạt xét nghiệm để loại trừ những khả năng xấu nhất, trong đó có cả tầm soát ung thư. Tôi vẫn nhớ như in cảm giác ngồi trước cửa phòng khám hôm ấy, lần đầu tiên trong đời hai chữ "ung thư" xuất hiện trong đầu mình, chỉ vì một chữ "lỡ đâu". Một tuần chờ kết quả dài hơn tôi tưởng. May mắn là mọi thứ đều bình thường. Cuối cùng, tôi chỉ bị một ổ viêm nhỏ và cần uống kháng sinh trong một tuần.
Những dấu hiệu bị bỏ qua
Đó là những buổi sáng thức dậy vẫn thấy mệt dù đã ngủ đủ tám tiếng. Là cái cổ vai cứng hơn bình thường. Là những hôm bụng âm ỉ đau rồi lại thôi. Là cảm giác năng lượng không còn hồi phục sau một giấc ngủ sâu như vài năm trước. Tôi đọc những "email" ấy, rồi làm đúng điều mình vẫn làm với những thư chưa muốn trả lời: Đóng lại, đánh dấu để sau. Dù sao thì tôi cũng mới 35 tuổi. Và giờ tôi cũng đang bận.
Tôi vẫn ăn nhiều rau. Uống đủ nước. Đi bộ. Tập thể dục. Không ăn tối quá muộn. Tôi vẫn nghĩ mình thuộc nhóm "ổn". Không phải kiểu khỏe như vận động viên, nhưng cũng đủ để tin rằng cơ thể sẽ tiếp tục hợp tác thêm rất nhiều năm nữa. Cho đến ngày nó không gửi email nữa. Nó đình công hẳn.
Ba lần nhập viện, ba câu chuyện
Một tuần sau, tôi lại ngồi trên ghế nha khoa bệnh viện để nhổ hai chiếc răng khôn đã mưng mủ. Trước đó một ngày, tôi vẫn cố tỏ ra như không có chuyện gì. Tôi ôm con vào bệnh viện vì con bị phát ban dị ứng, còn cơn đau răng của mình thì gác sang một bên. Tôi tự nhủ: "Ngủ một giấc thôi, mai sẽ đỡ". Nhưng sáng hôm sau, cơn đau chỉ dữ dội hơn. Đến lúc ấy, tôi không còn đủ sức để chịu đựng nữa. Tôi buộc phải vào viện lo cho chính mình, còn chồng tiếp tục lo cho con ở nhà.
Rồi thêm một tuần nữa, tôi tỉnh dậy với một bên mắt sưng húp vì dị ứng, chỉ sau một đêm ngủ. Ba tuần. Ba bệnh viện. Ba vấn đề chẳng liên quan gì đến nhau.
Chi phí bất ngờ
Bệnh tật chẳng bao giờ dễ chịu. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất sau lần này lại không phải cơn đau, mà là cách mình đối diện với nó ở tuổi ngoài 30. Ba hóa đơn. Gần 10 triệu đồng chỉ trong vài ngày. Tôi quẹt thẻ, chuyển khoản, thanh toán liên tục mà không cho phép mình lăn tăn lấy một giây. Vì ở đó, không ai mặc cả với thuốc giảm đau. Không ai xin bác sĩ cho thêm vài ngày để suy nghĩ xem có nên làm xét nghiệm hay không. Khi sức khỏe lên tiếng, mọi phép tính đều phải xếp lại phía sau.
"Sợ hổ thẹn với chính mình khi mở miệng: 'Hay mình chọn gói rẻ hơn.' Lúc ấy, tất cả những gì mình muốn chỉ là phương án giúp mình yên tâm nhất. 2 chữ 'tiết kiệm' ở bệnh viện, trở nên vô nghĩa!" – tác giả chia sẻ.
Bài học về sự trưởng thành
Khi nằm trên ghế nhổ răng, sau vài mũi tiêm tê xộc thẳng vào nướu khiến cả vòm họng tê cứng, tôi cố nghĩ về đủ thứ để tinh thần dịu lại, bớt căng thẳng, bớt sợ hãi. Chỉ là nhổ hai chiếc răng khôn thôi mà tôi đã phải chuẩn bị tâm lý đến vậy. Tôi không dám tưởng tượng nếu một ngày phải đối diện với một biến cố sức khỏe lớn hơn thì mình sẽ như thế nào.
Nằm ở đó, tôi nghĩ nhiều về mối quan hệ của mình với chính cơ thể này. Nó là tài sản của tôi, hay là một thực thể tồn tại song song với tôi? Tôi nghiêng về vế thứ hai. Vì một món tài sản thì không có quyền phản kháng. Còn cơ thể thì có. Nó có thể im lặng rất lâu, nhưng cũng có thể lên tiếng bất cứ lúc nào, theo cách của riêng nó. Nó không quan tâm tôi đang bận, đang có kế hoạch gì hay đang nghĩ mình còn khỏe. Đến lúc cần, nó sẽ buộc tôi phải dừng lại.
Điều duy nhất mình thực sự có thể chuẩn bị không phải là một cơ thể không bao giờ ốm. Mà là đủ tử tế với chính mình khi ngày cơ thể không khỏe bước đến. Đủ lắng nghe những "email" nhỏ trước khi chúng biến thành một cuộc đình công tập thể. Đủ ưu tiên bản thân hơn những điều khác, không phải vì ích kỷ, mà vì cuối cùng tôi cũng hiểu: Nếu mình gục xuống, mọi thứ còn lại cũng sẽ phải dừng theo. Đủ dành dụm một khoản tiền để không phải mặc cả với sức khỏe, để bình tĩnh bước vào bệnh viện và bình thản trước những con số trên hóa đơn. Không phải vì mình quá giàu, mà vì đã chuẩn bị cho “mọi chi phí phải chi trả”.



