Quán lẩu gà Mạc Thị ở Phật Sơn, Quảng Đông, từng gây sốt mạng xã hội khi chủ quán liên tục “van xin khách đừng tới” vì quá tải, nay đang đối mặt với làn sóng quay lưng của thực khách. Nguyên nhân chính đến từ chất lượng nguyên liệu giảm sút, giá tăng và tốc độ thương mại hóa quá nhanh, khiến hình ảnh “mộc mạc, không màng danh lợi” ban đầu bị phá vỡ.
Ông Mo, chủ quán lẩu gà Mạc Thị, mới đây tiếp tục gây chú ý khi tham gia chương trình ẩm thực “Nhất Phạn Phong Thần” mùa 2, nhưng bị loại ngay từ vòng tuyển chọn đầu tiên. Ban giám khảo nhận xét nguyên liệu tốt nhưng món ăn thiếu kỹ thuật, điểm nổi bật chủ yếu dựa vào chất lượng thịt gà. Sự việc này đưa tên tuổi ông Mo trở lại tâm điểm tranh luận, đúng lúc thương hiệu đang chứng kiến sự sụt giảm nghiêm trọng về lượng khách và doanh thu.
Từ cơn sốt đến sự thoái trào
Vài tháng trước, quán lẩu gà Mạc Thị trở thành hiện tượng mạng xã hội khi hàng nghìn người xếp hàng mỗi ngày, buộc chính quyền địa phương phải điều tiết giao thông và tận dụng sức nóng để quảng bá du lịch. Hình ảnh ông chủ Mo liên tục “van xin khách đừng tới” vì sợ quá tải lan truyền chóng mặt, biến ông thành nhân vật “hệ Phật” – mộc mạc, không màng danh lợi. Tuy nhiên, đám đông nhanh chóng thưa dần. Theo Sixth Tone, điểm đánh giá trên nền tảng Dianping của quán lao dốc từ 4,8 xuống còn khoảng 3,6, kéo theo vô số lời chê về chất lượng và dịch vụ.
Sự thoái trào không đến từ một nguyên nhân duy nhất, nhưng rõ rệt nhất là nguyên liệu gà từng làm nên tên tuổi không còn giữ được chất lượng như ban đầu. Quán từng sử dụng gà thả vườn do gia đình tự nuôi, tạo nên hương vị khác biệt. Khi lượng khách tăng đột biến, quán phải phục vụ 200-400 con gà mỗi ngày, vượt xa khả năng cung ứng, buộc phải chuyển sang nguồn gà thương mại. Việc thay đổi này khiến thịt gà khô, da mềm, hương vị nhạt và không còn đồng đều, khiến thực khách thất vọng.
Thương mại hóa quá nhanh
Hình tượng “không muốn nổi tiếng” ban đầu là điểm hút khách đặc biệt của ông Mo. Tuy nhiên, sau khi nổi tiếng, quán nhanh chóng mở rộng từ 4 bàn lên hơn 60 bàn, lập đội ngũ livestream hơn 20 người, bán set lẩu trực tuyến và liên tục mở thêm chi nhánh. Trong 3 ngày cuối tháng 4, hoạt động phát trực tiếp mang về khoảng 250.000-500.000 NDT, với 7.500-10.000 sản phẩm được bán ra. Tốc độ thương mại hóa này tạo ra khoảng cách rõ rệt với hình ảnh giản dị từng giúp quán được yêu mến, khiến nhiều người theo dõi cảm thấy bị “phản bội”.
Đến tháng 7, doanh số livestream hằng ngày chỉ còn khoảng 10.000-25.000 NDT, giảm tới 95% so với giai đoạn đầu. Sự lao dốc này cho thấy câu chuyện thương hiệu có thể tạo ra tò mò trong ngắn hạn, nhưng khó giữ chân khách khi hình ảnh và cách vận hành không còn đồng nhất.
Giá tăng, chất lượng giảm
Ở giai đoạn gây sốt, thực khách chấp nhận di chuyển xa, chờ đợi hàng giờ và chịu cảnh đông đúc như một phần của trải nghiệm. Tuy nhiên, khi hiệu ứng tò mò giảm, họ bắt đầu cân nhắc tổng chi phí: tiền ăn, thời gian chờ và công sức di chuyển. Các đánh giá tiêu cực trên Dianping thường đề cập đến giá bán cao, vệ sinh và dịch vụ thiếu ổn định. Mức chi tiêu trung bình tại quán tăng từ khoảng 80 NDT lên hơn 100 NDT mỗi người, một suất lẩu cho nhóm có thể lên tới 300 NDT.
Giá cao không phải vấn đề nếu chất lượng vẫn giữ nguyên. Nhưng khi món ăn bị chê kém hơn trước, thời gian chờ kéo dài và hình ảnh thương hiệu suy giảm, mức giá này trở thành điểm trừ rõ rệt. Nhiều thực khách cho rằng món ăn không còn đủ ngon để biện minh cho chi phí bỏ ra, chỉ còn lại cảm giác “vừa đắt, vừa không đáng chờ”. Đến cuối tháng 6, lượng gà bán mỗi ngày giảm xuống dưới 20 con, so với hơn 200 con thời kỳ cao điểm.
Câu chuyện lẩu gà Mạc Thị là bài học điển hình về việc cân bằng giữa sức nóng mạng xã hội và chất lượng thực tế. Khi trải nghiệm đặc biệt biến mất, thương hiệu chỉ còn lại sự so sánh khắt khe với các quán thông thường – và điều đó đủ để thực khách quay lưng.



