Tủ đồ ăn từ quê theo chân người trẻ trở lại thành phố sau Tết
Trong dòng người nối nhau trở lại TP.HCM và Hà Nội sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, không khó để bắt gặp những hình ảnh đặc trưng: vali căng phồng, thùng xốp buộc chặt dây, túi nilon lỉnh kỉnh chứa đầy thực phẩm do ba mẹ chuẩn bị từ quê nhà. Đây không chỉ là những vật dụng thông thường mà còn là 'kho lương' di động, mang theo cả hương vị quê hương và tình yêu thương của gia đình.
Những món quà từ quê nhà
Vào mùng 5 Tết, khi nhiều gia đình vẫn còn đang tận hưởng không khí du xuân, Võ Văn Phong (quê Bến Tre) đã lặng lẽ xếp lại balo, tạm biệt cha mẹ để quay trở lại TP.HCM. Anh chia sẻ: 'Ở nhà thêm ngày nào là nhớ nhà ngày đó, nhưng không thể nghỉ lâu hơn vì công việc đang chờ'.
Hay tin Phong lên thành phố sớm, ba anh đã ra vườn từ sáng sớm, lựa chọn những trái dừa khô và hái thêm trái bưởi tươi ngon bỏ vào giỏ cho con trai mang theo. Trong khi đó, má anh đứng bên bếp, cặm cụi xào mớ tép rang dừa, để nguội rồi cẩn thận đóng vào hộp nhỏ. Tổng cộng thực phẩm mà anh mang theo lên đến một vali lớn.
Cùng dòng người trở lại TP.HCM sau Tết, Nguyễn Thị Mỹ Linh (24 tuổi, quê Quảng Ngãi) cũng tất bật với hành lý cồng kềnh hơn thường lệ. Chuyến xe khách rời quê lúc rạng sáng mùng 5, trên tay Linh là một vali quần áo và hai túi thực phẩm đầy ắp do mẹ chuẩn bị sẵn từ hôm trước.
'Mẹ sợ tôi lên lại thành phố ăn uống thất thường nên gói đủ thứ, từ cá rim, thịt kho, mắm ruốc, đến cả rau củ, trái cây. Có những món để được lâu, có món phải ăn trong vài ngày đầu', Linh kể lại. Cô gái làm việc trong lĩnh vực bán lẻ, thu nhập không quá dư dả nên những túi đồ quê trở thành 'kho dự trữ' quý giá, giúp cô yên tâm hơn trong những tuần đầu năm mới.
Hành trình từ quê lên thủ đô
Tại Hà Nội, vào ngày 22/2 (mùng 6 Tết), Đức Khánh (sinh năm 1996) đã đi xe máy khoảng 100 km từ quê Hải Dương cũ (nay là Hải Phòng) lên thủ đô để chuẩn bị đi làm lại sau Tết. Hành trang anh mang theo không chỉ là một vali đồ đạc cá nhân mà còn không thể thiếu túi đồ ăn được mẹ đóng gói cẩn thận.
'Năm nay đi hơi vội nên tôi không mang nhiều bằng những năm trước. Trong đó có 1 con gà, 1 bánh chưng, 1 cân giò, 6 hộp bánh đậu xanh, 1 cân bánh lòng, 6 lon nước bí, 1 cân cà chua, 2 cải bắp, 3 súp lơ, 2 cân su su, 2 hộp dâu tây…', Khánh liệt kê chi tiết.
Trong khi đó, từ chiều mùng 5 Tết (21/2), mẹ của Thanh Trang (quê Nghệ An) đã tất bật hái rau, chọn thịt, soạn một thùng đầy ắp đồ ăn để buổi tối con gái mang theo lên xe khách ra Hà Nội. Vừa gấp quần áo vào vali, Trang vừa lo lắng dặn mẹ đừng xếp quá nhiều món vì sợ nặng, đồng thời lo ngại ăn không hết sẽ bị hỏng.
'Mẹ bỏ cho tôi nào thịt bò, thịt lợn, gà luộc, từng củ hành, củ tỏi, rau thơm, bánh kẹo đủ loại, gạo và các hạt đồ khô. Túi nào cũng to, nặng. Tôi phải bảo mẹ con không ăn trái cây, không ăn kẹo ngọt để mẹ bỏ ra bớt. Mẹ thì cứ lo con thiếu, đòi bỏ thêm. Hai mẹ con cứ tranh luận mãi', Trang kể lại, đồng thời cho biết không riêng Tết, mà lần nào cô về rồi đi làm lại mẹ cũng lo lắng như vậy.
Cuối cùng, thùng đồ mẹ soạn cho cô mang theo nặng gần 20 kg, chưa kể thêm một túi gạo 5 kg. Trang tâm sự rằng từng món đều là tình cảm của bố mẹ, nếu không mang theo mẹ sẽ rất buồn. Ra đến Hà Nội lúc nửa đêm, vì nhà trọ cách chỗ taxi đậu khoảng 50 m, cô đã 'toát mồ hôi' mới kéo được thùng đồ ăn vào tới phòng.
Chiến lược tiết kiệm thực tế
Vừa đặt chân đến phòng trọ tại phường Tân Thuận, TP.HCM, vào tối mùng 6 Tết, Nguyễn Minh Tú (27 tuổi, quê Đồng Tháp) đã dỡ từ bao tải ra đủ thứ, từ mớ cá lóc đồng kho sẵn, túi hủ tiếu khô đến hũ dưa mắm của ngoại. Anh dành hơn một tiếng đồng hồ để phân loại, chia nhỏ thực phẩm vào từng hộp nhựa rồi xếp gọn vào ngăn đông tủ lạnh.
Theo Tú, đây là cách hiệu quả nhất để né 'bão giá' thực phẩm thường tăng cao tại các thành phố lớn vào những ngày đầu tháng Giêng. Việc có sẵn nguồn thực phẩm dồi dào từ quê giúp những nhân viên văn phòng như anh không phải tất bật đi chợ hay chịu cảnh hàng quán tăng giá dịch vụ đầu năm.
'Làm xong nhìn cái tủ lạnh đầy ắp, tự nhiên thấy mình sẵn sàng cho sáng mùng 7 đi làm lại ngay mà không lo thâm hụt ngân sách sau Tết', Tú chia sẻ.
Thanh Trang từ Hà Nội cũng coi việc lỉnh kỉnh đồ đạc từ quê lên phố là một 'chiến lược' thực tế để tái thiết lập chi tiêu và nhịp sống sau kỳ nghỉ dài. 'Với từng đó đồ, sống một mình, tôi phải ăn được hơn một tháng, đều là món ngon, rau sạch mẹ trồng. Có một số món đặc sản địa phương, tôi sẽ mang lên văn phòng ăn cùng đồng nghiệp', Trang bày tỏ.
Đi học, đi làm xa đã hơn 6 năm, nhưng với cô, mỗi lần đi sau Tết đều mang nhiều cảm xúc. Khoảnh khắc chia tay bố mẹ, chị em để lên xe khách, cô vẫn hụt hẫng và mong chờ lần về thăm tiếp theo.
Trong khi đó, Đức Khánh tính toán số thực phẩm mẹ chuẩn bị đủ dùng nửa tháng, giúp anh giảm đáng kể chi phí chợ búa giữa lúc giá cả sau Tết thường tăng. 'Đi làm cách nhà không quá xa, tôi vẫn có thể thường xuyên về quê dịp cuối tuần. Những món mang từ nhà giúp tôi đủ ăn trong khoảng nửa tháng, bớt một phần tiền mua thực phẩm ở ngoài. Những món ăn quê nhà cũng mang một phần hương vị Tết vừa qua', Khánh nói.
Ý nghĩa sâu sắc đằng sau những thùng đồ nặng trĩu
Trong bối cảnh chi phí sinh hoạt tại các thành phố lớn ngày càng cao, những thùng đồ nặng trĩu theo chân người trẻ lên thành phố không chỉ là cách cân đối chi tiêu hiệu quả mà còn mang ý nghĩa tinh thần sâu sắc. Những bữa cơm có sẵn thịt cá, rau củ từ nhà giúp người trẻ giảm áp lực tài chính sau kỳ nghỉ dài, nhất là khi nhiều khoản chi đầu năm vẫn đang chờ phía trước.
Đằng sau mỗi vali, mỗi thùng xốp chứa đầy thực phẩm là tình yêu thương vô bờ bến của các bậc phụ huynh, luôn lo lắng cho con cái khi xa nhà. Đó cũng là cách người trẻ duy trì kết nối với quê hương, mang theo hương vị gia đình trong hành trình lập nghiệp tại thành phố. Những 'kho lương' di động này không chỉ nuôi sống cơ thể mà còn tiếp thêm sức mạnh tinh thần, giúp họ vững vàng hơn trong cuộc sống đô thị.



