Nhiều người có thói quen vừa bước vào nhà đã tháo giày, bỏ tất và đi chân trần trên sàn. Cảm giác này không phải lúc nào cũng dễ chịu, nhất là khi sàn nhà cứng hoặc lạnh. Tuy nhiên, dưới góc nhìn y khoa, đi chân trần trong nhà không hẳn là điều có hại.
Lợi ích của việc đi chân trần trong nhà
TS.BS Robert Conenello, chuyên gia y học thể thao và chỉnh hình chân tại Mỹ, cho biết: “Đi chân trần là da tiếp xúc trực tiếp với mặt đất. Tôi rất ủng hộ việc đi chân trần ở nhà”. Theo ông, thói quen này giúp tăng sức mạnh của các nhóm cơ nhỏ nằm sâu bên trong bàn chân, vốn có xu hướng yếu đi theo tuổi tác và khi thường xuyên mang giày.
Các cơ này không chỉ liên quan đến bàn chân mà còn ảnh hưởng đến khả năng vận động tổng thể. Khi chúng suy yếu, việc di chuyển ở người lớn tuổi có thể bị ảnh hưởng. TS Conenello cho biết nhiều vấn đề lâm sàng liên quan đến việc các cơ bàn chân không được huy động đúng cách trong các chuyển động thông thường.
Ở góc độ da liễu, bác sĩ Hannah Kopelman đồng tình rằng đi chân trần trong nhà có thể mang lại lợi ích. Bà giải thích: “Đi chân trần ở nhà cho phép làn da được ‘thở’, từ đó giúp ngăn tích tụ độ ẩm và giảm nguy cơ nhiễm nấm ở bàn chân”.
Không chỉ vậy, cảm giác bàn chân tiếp xúc với các bề mặt khác nhau trong nhà cũng tạo hiệu ứng thư giãn. Theo bác sĩ Kopelman, việc cảm nhận kết cấu sàn dưới lòng bàn chân có thể giống như một phiên “phản xạ trị liệu” nhỏ, giúp cơ thể thư giãn và tăng sự kết nối với môi trường xung quanh.
Rủi ro tiềm ẩn khi đi chân trần
Dù có lợi ích, đi chân trần trong nhà vẫn tiềm ẩn một số rủi ro. Theo bác sĩ Kopelman, bàn chân có thể tiếp xúc nhiều hơn với các tác nhân gây kích ứng hoặc dị ứng trên sàn nhà như bụi, lông thú cưng, hóa chất tẩy rửa. Với người có làn da nhạy cảm, viêm da tiếp xúc hoặc chàm, đây có thể là vấn đề đáng lưu ý.
TS Conenello nhắc đến nguy cơ tiếp xúc với mầm bệnh, đặc biệt là nấm ở môi trường ẩm. Tuy nhiên, vệ sinh đúng cách có thể giảm đáng kể nguy cơ này. “Hãy rửa chân thường xuyên, lau khô kỹ và dưỡng ẩm”, ông khuyến cáo.
Đi chân trần còn làm tăng nguy cơ trượt ngã trên bề mặt ướt, trơn hoặc bị thương khi dẫm phải vật cứng, sắc nhọn. Những va chạm nhỏ như vấp ngón chân hay dẫm phải đồ chơi cũng có thể gây đau đáng kể.
Đặc biệt, bác sĩ Kopelman lưu ý người mắc bệnh tiểu đường, tuần hoàn máu kém hoặc bệnh lý thần kinh nên thận trọng. Với nhóm này, ngay cả một vết thương nhỏ ở bàn chân cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng nếu không được xử lý kịp thời.
Khi nào nên mang dép hoặc tất trong nhà?
Các chuyên gia cho rằng đi chân trần không nên áp dụng mọi lúc. TS Conenello khuyên nên dùng giày dép hỗ trợ bàn chân khi phải đứng lâu, chẳng hạn khi nấu ăn.
“Khi đứng chân trần trong thời gian dài, một vùng của bàn chân có thể phải chịu tải quá mức”, ông nói. Bác sĩ Kopelman cũng cho rằng việc đi chân trần lặp đi lặp lại trên bề mặt cứng có thể gây mỏi chân hoặc làm tăng nguy cơ viêm cân gan chân, tình trạng mô nối xương gót với các ngón chân bị viêm. “Theo thời gian, việc thiếu lớp đệm có thể gây áp lực lên các khớp, đặc biệt ở những người có vấn đề về bàn chân hoặc khớp”, bà giải thích.
Trong trường hợp không muốn đi dép, tất có thể là lựa chọn trung gian. Tất làm giảm bớt lợi ích của việc đi chân trần vì có lớp ngăn cách giữa bàn chân và mặt sàn, nhưng bảo vệ bàn chân khỏi trầy xước nhẹ, chất gây dị ứng và giảm tiếp xúc trực tiếp với bề mặt có vi khuẩn hoặc chất kích ứng.



