Cuốn sách của Fred Kofman phân tích mối quan hệ giữa nhân viên và công ty thông qua nhiều lợi ích mà hai bên mang lại cho nhau. Tiền lương không phải là yếu tố quan trọng nhất để một nhân viên quyết định gắn bó với công ty lâu dài. Môi trường làm việc, văn hóa doanh nghiệp và cơ hội phát triển là những yếu tố quan trọng không kém, mà nhiều người cân nhắc khi lựa chọn nơi làm việc.
Bài học từ một chuyến lặn biển
Điều quan trọng nhất mà những người tham gia lặn biển cần tuân thủ là đảm bảo nguồn dưỡng khí trước khi lặn xuống sâu hơn. Nếu dưỡng khí không đủ, bạn sẽ tự đẩy mình vào nguy hiểm.
Niềm say sưa trước con cá nhám voi đã bị phá vỡ khi tôi nhận ra mình hít không khí ngày càng khó khăn hơn. Tôi mới chỉ ở dưới nước chưa đầy 30 phút, thế nên tôi nghĩ mình còn rất nhiều dưỡng khí. Kiểm tra thiết bị đo áp suất oxy, tôi kinh hoàng khi chỉ còn khoảng 100 PSI trong bình, thực chất đã cạn. Máy tính lặn đánh dấu mốc 17,5m. Tệ nhất, tôi hoàn toàn đơn độc, không có bạn lặn nào bên cạnh để chia sẻ dưỡng khí.
Tôi hút mạnh từng hơi cuối cùng, cảm giác như đang bóp một tuýp kem đánh răng. Tôi tự nhủ: “Thư giãn nào, mày có đủ khí để ngoi lên mà”. Trong lặn giải trí, nếu lặn với thời gian và độ sâu giới hạn, bạn có thể ngoi lên mặt nước liên tục để “đẩy” lượng ni-tơ tích lũy trong các mô ra ngoài. Nếu vượt quá giới hạn và không dừng lại giảm áp, ni-tơ ngưng tụ trong cơ thể có thể tạo bong bóng trong máu, gây ra những hậu quả từ đau nhức khớp xương đến tử vong.
Điểm dừng an toàn và quyết định liều lĩnh
Ngay cả khi còn trong giới hạn, các thợ lặn giải trí vẫn phải có những điểm dừng an toàn cách mỗi ba phút, dưới độ sâu giữa khoảng 3,5-5m để cho khí ni-tơ thoát khỏi cơ thể như biện pháp đề phòng. Biện pháp này thường được khuyến khích nhưng không bắt buộc. Tôi nghĩ: “Phải xem xem điểm dừng an toàn này có thực phù hợp hay không” và lao lên nhanh nhất có thể, bỏ qua những tiếng bíp giận dữ của máy tính bảo tôi phải chậm lại và dừng tại điểm an toàn.
Cuối cùng, tôi ngoi lên mặt nước, ngấu nghiến hít không khí và đeo ống thở. Dòng hải lưu đã kéo tôi ra xa thuyền và cả nhóm. Tôi hoàn toàn chỉ có một mình, trôi nổi vô định giữa những con sóng. Tôi bật tín hiệu radio khẩn cấp và thổi phồng chiếc “phao xúc xích” màu cam dài khoảng 1m. Sau khoảng 10 phút dài nhất trong đời, tôi nghe thấy tiếng động cơ thuyền. Hai thuyền viên đã giúp tôi leo lên.
Bài học từ chuyên gia dạy lặn
Chuyên gia dạy lặn đang đợi trên boong. Ông nghiêm khắc hỏi: “Tôi đã nói gì với anh trong buổi hướng dẫn lặn?” Tôi rụt rè trả lời: “Phải thật cẩn thận”. Tôi nói thêm: “Tôi đã chú ý kỹ những con cá mập đầu búa và không thấy con nào hung hăng”. Ông ta mắng: “Anh không cần phải dè chừng những con cá mập đầu búa, đồ ngốc! Chúng không nguy hiểm. Tai nạn xảy ra khi mọi người tập trung vào những con cá mập mà không để ý đến dưỡng khí, độ sâu, địa điểm, bạn đồng hành và nhóm của họ. Anh sẽ là một tấm gương xấu cho cách lặn không an toàn!”
Tôi đã học được bài học nhớ đời. Tôi quá bám riết lấy cá mập đầu búa và cá nhám voi mà không chú ý đến thông tin sống còn. Tôi bị hút theo những rủi ro và cơ hội phi thường mà quên đi biện pháp đề phòng thông thường cùng hậu quả chết người. Có câu châm ngôn: “Những điều bạn không biết sẽ không giết chết bạn, mà là những điều bạn đã biết chắc chắn nhưng chúng lại không hề đúng”. Tôi “biết chắc chắn” rằng tôi có đủ khí oxy vì mới dành chưa đến nửa giờ dưới nước. Nhưng điều tôi nghĩ mình biết lại không đúng. Trong niềm phấn khích khi nhìn thấy cá nhám voi và đuổi theo sau nó, tôi đã tiêu thụ không khí trong bình nhanh gấp hai lần tốc độ bình thường.



