Tu Viện Khánh An Gửi 2.500 Đòn Bánh Tét Ấm Áp Tình Người Đến Bà Con Hàng Xóm
Những ngày giáp Tết hối hả, hơn 2.500 đòn bánh tét nóng hổi đã được sư thầy và phật tử ở tu viện Khánh An gói gắm tình cảm, gửi đến bà con hàng xóm như một lời chúc Tết giản dị mà ấm áp. Không phải những món quà cầu kỳ, chỉ là những chiếc bánh được gói bằng lá chuối, buộc lạt tre, tỏa hương nếp thơm và mang theo tấm lòng của hàng trăm con người cùng chung sức.
Hơn 120 Người Thức Suốt 2 Ngày Đêm Bên Bếp Lửa
Sáng 25 tháng Chạp, trong sân tu viện Khánh An, những đòn bánh tét được xếp thành từng chồng ngay ngắn, chuẩn bị cho hành trình lan tỏa yêu thương. Những chiếc xe ba gác lăn bánh chậm rãi, len lỏi qua từng con đường nhỏ trong khu vực. Có cụ già sống một mình, chống gậy ra nhận bánh với nụ cười móm mém. Có gia đình công nhân ở trọ trong căn phòng chật hẹp, nhưng khi nhận đòn bánh, ai nấy đều rạng rỡ hạnh phúc.
Ít ai biết rằng, để có được 2.500 đòn bánh tét ấy, hơn 120 người đã cùng nhau thức suốt 2 ngày 2 đêm bên bếp lửa Khánh An. Từ ngày 20 tháng Chạp, không khí Tết đã len lỏi vào từng ngóc ngách trong khuôn viên tu viện. Mọi người phân công nhau rọc lá chuối, vo nếp, đãi đậu, cắt thịt, buộc lạt. Ở đó có đủ mọi lứa tuổi, từ cụ già tóc bạc, người trung niên, sinh viên, công nhân cho đến những em nhỏ theo bà, theo mẹ về chùa.
Bếp lửa đỏ rực cháy suốt ngày đêm. Đêm 24 tháng Chạp, khi mọi người đang ngồi canh lửa, một cơn mưa lớn bất chợt đổ xuống. Gió mạnh làm bạt che bị xô lệch, nước mưa tạt thẳng vào bếp. Không ai bảo ai, từ quý thầy đến phật tử đều vội vã chạy ra giữ bạt, che bếp, chuyển củi, châm thêm lửa. Nước mưa lạnh buốt ướt đẫm vai áo, tay chân lấm lem bùn đất, nhưng trên gương mặt mọi người vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Có người còn nói vui: "Mưa là lộc, ướt chút thân mình để giữ cho bánh chín đều, có gì mà ngại".
Khơi Lại Tình Làng Nghĩa Xóm Trong Đời Sống Đô Thị
Thượng tọa Thích Trí Chơn, viện chủ tu viện Khánh An, chia sẻ rằng Tết không chỉ là sum vầy trong gia đình, mà còn là dịp để nối lại tình làng nghĩa xóm, điều đang dần phai nhạt trong nhịp sống đô thị hối hả. Nhắc lại ký ức xưa, sư thầy cho rằng Tết của ông bà không nặng về vật chất mà thiên về ân tình. Quà Tết không phải là những hộp quà đắt tiền, mà là bánh chưng tự gói, khóm hoa trong vườn, hũ dưa kiệu... Nhà này mang sang biếu nhà kia, rồi nhận lại mứt gừng, mứt bí, không phải để so đo giá trị, mà để giữ cho xóm giềng còn cảm giác "có qua có lại".
Sư thầy tâm sự: "Ngày xưa, một món quà là để ăn, để chia sẻ. Nhận là đem ra cúng Phật, cúng ông bà rồi cùng nhau thưởng thức. Bây giờ, nhiều món quà chỉ chạy vòng từ nhà này sang nhà khác, trở thành hình thức xã giao nhiều hơn là ân tình". Theo thượng tọa Trí Chơn, nhịp sống quá vội khiến những mối quan hệ gần gũi nhất như hàng xóm, láng giềng lại dễ bị lãng quên.
"Hàng rào bảo vệ nhà mình không phải là bê tông hay sắt thép, mà chính là bà con xung quanh. Hàng rào bằng nghĩa tình mới là hàng rào bền nhất", sư thầy nhắn nhủ. Từ suy nghĩ ấy, tu viện duy trì việc nấu bánh tét mỗi dịp Tết như một cách khơi lại cảm giác thân quen trong cộng đồng. Không phân biệt phật tử hay không, cứ nhà nào gần chùa đều được chia phần bánh.
Theo thượng tọa, việc tự tay gói bánh và trao tận tay từng gia đình không chỉ là chia sẻ vật chất, mà còn là cách để mọi người còn biết tên nhau, còn chào hỏi, còn ngồi lại uống với nhau chén trà ấm áp. Dưới tấm bạt chòng chành trong gió, ranh giới giữa người xuất gia và tại gia gần như không còn, chỉ còn lại những con người đang cùng nhau giữ một ngọn lửa – không chỉ là lửa bếp, mà là lửa của sự sẻ chia và tình người.



