Monet và cuộc săn lùng sương mù London qua 45 kiệt tác ấn tượng
Monet săn sương mù London qua 45 kiệt tác ấn tượng

Những phân tích và minh họa về 45 kiệt tác lớn nhất của Claude Monet trong cuốn sách mới giúp độc giả hiểu thêm về cuộc đời, phong cách của nhà tiên phong dẫn dắt phong trào Hội họa Ấn tượng thế kỷ XX. Tác giả Gerard Denizeau tập trung vào giai đoạn Monet săn lùng sương mù London, nơi ông vẽ tòa Nghị viện dưới ánh sáng huyền ảo.

Monet và cuộc săn lùng sương mù nổi tiếng nhất London

Để bắt được khoảnh khắc ánh sáng đẹp nhất, Monet trở lại London, Anh vào mùa sương mù. Những gì ông mang về không chỉ là tranh phong cảnh, mà còn là biểu tượng của chủ nghĩa ấn tượng. Bức tranh Le Parlement, coucher de soleil (Nhà Quốc hội, cảnh hoàng hôn) là một ví dụ điển hình. London, Nghị viện, ánh Mặt Trời xuyên qua sương mù thể hiện khía cạnh lãng mạn của hội họa ấn tượng.

Quá quen thuộc với thủ đô nước Anh vì đã từng ở đó bốn lần (vào năm 1870, 1887, 1888 và 1891), Monet chưa bao giờ tìm thấy cơ hội để làm việc trên các hiệu ứng đặc biệt của ánh sáng trong sương mù. Trở lại đây ba năm liên tiếp, vào thời điểm cuối năm (1899, 1900 và 1901), chủ đề chính của ông là ba điểm di tích: cầu Charing-Cross, cầu Waterloo và tòa nhà Nghị viện.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Lựa chọn hiện đại

Việc Monet lựa chọn tòa nhà Nghị viện không có gì đáng ngạc nhiên tại thời điểm phong cách Trung Cổ đang thịnh hành, nhất là về kiến trúc trang trí. Ở London, kiểu phong cách Gothic Phục Hưng được Barry và Pugin chọn để xây dựng tòa nhà Nghị viện mới, công trình được giao cho họ từ năm 1838 đến năm 1868. Claude Monet không vẽ một tòa nhà đáng kính được thừa hưởng từ quá khứ xa xôi, mà trái lại, là biểu tượng của tính hiện đại thành thị nhất định. Để tái hiện hình bóng mờ ảo của nó, họa sĩ đã chọn vị trí trên một ban công của bệnh viện Saint-Thomas, nằm ở bờ sông Thames phía đối diện và ông thích làm việc trong những ngày sương mù, sử dụng thứ sương mù huyền thoại theo cách rất lãng mạn của một số nhà văn thời đó, có nghĩa là bằng cách làm méo các đường viền hình thể và làm xáo trộn cảm giác về khoảng cách.

Tòa Nghị viện, một mảnh ghép của London

Hơn cả Nhà thờ Rouen, ở đây công trình xuất hiện như một màn hình phản chiếu đơn thuần của những cái bóng và ánh sáng lờ mờ. Tối giản thành một vài bề mặt thiếu vắng hoàn toàn độ sâu, được xác định bởi những mảng sáng bao quanh nó, tòa Nghị viện vươn lên bầu trời oi bức giống như kết quả của ảo giác. Sự ngăn cách của nó giữa không gian mờ hơi nước của dòng sông và những đám mây cho phép họa sĩ chú trọng như nhau vào tất cả các phần của bức tranh, thứ cốt yếu vẫn là phổ ánh sáng, trong những nét vẽ màu xanh, tím và màu cam, tạo nên sự hợp nhất của đá, nước và không khí.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Nhiều nhà bình luận đã chỉ ra sự tự do được nghệ sĩ sử dụng đối với hiện thực về mặt vật lý của tòa nhà, trái ngược với sự chăm chút mà ông đã thể hiện khi đứng trước Nhà thờ Rouen. Lời giải thích có lẽ cần được khám phá trong quá trình hoàn thiện tại xưởng vẽ, sẽ khiến Monet bận rộn cho đến năm 1904, công việc này có xu hướng tạo ra sự thống nhất có tổ chức cho tất cả những tác phẩm nói về thủ đô nước Anh hơn là hoàn thành các bức tranh được phác họa ở London. Đã nhiều lần từ chối giao những bức tranh này, ở trạng thái sơ khởi, cho Durand-Ruel, họa sĩ đã giải thích trong một lá thư gửi cho thương gia ngày 2 tháng 3 năm 1904: “Tôi không hề nuối tiếc khi đã không giao cho anh một vài bức tranh, bởi vì việc nhìn chùm tranh hoàn chỉnh sẽ có tầm quan trọng to lớn hơn nhiều”.