Hành Trình Từ Bột Mì Đến Bất Động Sản: Câu Chuyện Về Anh Dương Và Quán Bánh Sáng
Hành Trình Từ Bột Mì Đến Bất Động Sản Của Anh Dương

Hành Trình Từ Bột Mì Đến Bất Động Sản: Câu Chuyện Về Anh Dương Và Quán Bánh Sáng

Năm 2009, ở tuổi 37, anh Dương sống tại khu nội thành Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc, vẫn đang chật vật mưu sinh để nuôi hai con nhỏ. Sau nhiều năm bươn chải với đủ loại nghề, vợ chồng anh tích lũy được chút vốn và quyết định mở một quán ăn sáng bình dân trong một con ngõ nội thành. Anh Dương phụ trách làm bánh nướng, còn vợ anh thì chiên quẩy. Công việc tuy vất vả nhưng đủ giúp gia đình anh duy trì cuộc sống ổn định, từng bước vươn lên từ khó khăn.

8 Năm Gắn Bó Với Bột Mì Và Lò Nướng

8 năm sau đó, cuộc đời anh Dương gần như gắn chặt với bột mì và lò nướng. Bắt đầu từ con số 0, những chiếc bánh của anh dần được thực khách yêu thích, thậm chí từng trở thành “hiện tượng mạng” thu hút sự chú ý rộng rãi. Quán nhỏ của anh rộng khoảng 70 m² với 7 nhân viên thay phiên phục vụ, mỗi ngày bán ra 300–400 chiếc bánh, tạo nên một dòng khách ổn định.

Theo anh Dương, một chiếc bánh có giá 3 NDT (hơn 11.000 đồng), quẩy 2 NDT (hơn 7.000 đồng). Sau khi trừ chi phí, lợi nhuận mỗi tháng tối thiểu khoảng 30.000 NDT (hơn 115 triệu đồng). Thời điểm mới mở quán, mỗi chiếc bánh chỉ bán 0,2 NDT, mức giá hiện nay đã tăng gấp 15 lần, phản ánh sự thay đổi trong thị hiếu và kinh tế.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

“Trước kia ăn sáng chỉ vài NDT, miễn là no bụng. Còn bây giờ, một bữa sáng hơn chục NDT là chuyện bình thường. Khách cũng yêu cầu hương vị cao hơn, nhiều người còn lái xe từ xa tới ăn,” anh chia sẻ, nhấn mạnh sự phát triển của thị trường ẩm thực bình dân.

Sự Tự Hào Và Lịch Làm Việc Khắc Nghiệt

Nhắc đến sản phẩm của mình, anh Dương không giấu được sự tự hào. Từ khâu chọn nguyên liệu, nhào bột, nêm nếm cho đến kiểm soát nhiệt độ và thời gian nướng, tất cả đều do anh tự mày mò, tích lũy kinh nghiệm qua từng ngày. Tuy nhiên, phía sau sự chỉn chu ấy là lịch làm việc khắc nghiệt mà không phải ai cũng chịu nổi.

Một ngày của anh Dương bắt đầu từ 1 giờ 30 sáng với việc nhào bột, ủ bột, đi chợ và chuẩn bị nguyên liệu. Đến 4 giờ 30, nhân viên có mặt để làm bánh bao, hấp màn thầu, nấu sữa đậu nành. Khoảng 5 giờ 30, anh nhóm lửa, cán bột và đón những vị khách đầu tiên, gần như đứng bên lò nướng liên tục cho tới 10 giờ sáng.

Hơn chục công đoạn sản xuất được anh thực hiện liên tục, mỗi ngày tiêu thụ tới 100kg bột mì. Khách xếp hàng không ngớt khiến anh bận đến mức không có thời gian đi vệ sinh, chỉ kịp uống vài ngụm trà nguội. Sau giờ bán, anh Dương vẫn phải kiểm kê sổ sách, chuẩn bị danh sách nhập hàng và dọn dẹp cửa hàng.

Chỉ sau bữa trưa, anh mới có thể nghỉ ngơi. Buổi chiều là thời gian ngủ bù, còn buổi tối phải đi ngủ sớm để chuẩn bị cho vòng quay công việc ngày hôm sau. “Tổng thời gian ngủ không ít, nhưng hoàn toàn ngược với mọi người — họ ngủ thì tôi làm, họ làm thì tôi ngủ,” anh chia sẻ, thể hiện sự hy sinh cho công việc.

Thành Công Trong Kinh Doanh Và Đầu Tư Bất Động Sản

Cửa hàng gần như chỉ nghỉ vào dịp Tết. Hai vợ chồng anh Dương hiếm khi đưa con đi chơi cuối tuần. Những lúc đông khách, con của họ cũng phải phụ giúp tại quán. Nhờ kinh doanh thuận lợi, cứ sau 2–3 năm, anh Dương lại đầu tư mua thêm một căn nhà. Ở thời kỳ cao điểm, anh sở hữu tới 7 căn hộ, chưa tính mặt bằng kinh doanh.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Tuy bất động sản mang lại nguồn thu đáng kể, hai khoản đầu tư vào mặt bằng thương mại của anh lại không thành công khi rơi vào tình trạng không bán được cũng không cho thuê được. “Tôi không phải người làm ăn lớn. Thử nhiều cách đầu tư rồi, cuối cùng vẫn thấy kiếm sống bằng tay nghề là ổn định nhất. Nghề này nhiều người coi thường, nhưng rủi ro thấp mà lợi nhuận cũng ổn,” anh nói, khẳng định giá trị của lao động chân chính.

Triết Lý Sống Và Truyền Thụ Tay Nghề

Dẫu từng hưởng lợi từ đầu tư bất động sản, anh Dương vẫn không rời bỏ nghề làm bánh. Với anh, đây là công việc tuy bình dị nhưng bền vững nếu làm nghiêm túc và chăm chỉ. Khi được nhiều người hỏi liệu con cái có nối nghiệp hay không, anh trầm ngâm rồi nói: “Để lại nhà cửa không bằng để lại tay nghề. Nhưng người trẻ bây giờ e là ít ai chịu được vất vả thế này.”

Câu chuyện của anh Dương không chỉ là một minh chứng cho sự kiên trì trong kinh doanh ẩm thực, mà còn phản ánh những thách thức và cơ hội trong xã hội hiện đại, nơi giá trị của tay nghề và sự chăm chỉ vẫn luôn được đề cao.