Vụ việc bé trai 5 tuổi tại Vĩnh Long đá bóng lăn ra đường gây tai nạn chết người đã làm dấy lên nhiều tranh luận về trách nhiệm pháp lý của các bên liên quan. Sự cố xảy ra vào ngày 18/4/2026 trên Tỉnh lộ 908, khi một bé trai đang chơi bóng bên lề đường vô tình đá quả bóng văng ra giữa lộ. Đúng lúc đó, ông N.T.H (sinh năm 1976) điều khiển xe mô tô đi ngang qua, va chạm với quả bóng dẫn đến mất lái và ngã xe. Dù được đưa đi cấp cứu kịp thời, nhưng do chấn thương nặng, nạn nhân đã tử vong vào sáng hôm sau.
Diễn biến vụ việc qua camera
Theo ghi nhận từ camera an ninh, thời điểm xảy ra sự việc có hai người lớn đứng gần khu vực trẻ em đang chơi. Khi bé trai đá bóng về phía lòng đường, một người đàn ông đã cố gắng đưa chân chặn lại nhưng quả bóng vẫn sượt qua và lao ra đường. Ngay lúc đó, xe mô tô của ông H. đi tới, va chạm với bóng khiến ông mất lái và ngã xuống đường. Hậu quả là ông H. bị thương nặng và không qua khỏi.
Trách nhiệm của cha mẹ theo quy định pháp luật
Trao đổi với phóng viên, luật sư Đặng Văn Dũng – Giám đốc Công ty Luật TNHH Hãng Luật Quốc tế Tự do cho biết, pháp luật Việt Nam đã quy định rõ ràng về nghĩa vụ của cha mẹ đối với con chưa thành niên. Cụ thể, Khoản 1 Điều 136 Bộ luật Dân sự 2015 xác định cha mẹ là người đại diện theo pháp luật của con chưa thành niên. Đồng thời, Điều 69 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014 quy định cha mẹ có quyền và nghĩa vụ trông nom, nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của con.
Luật sư Dũng nhấn mạnh: “Những quy định này không chỉ dừng lại ở việc nuôi dưỡng mà còn bao gồm trách nhiệm đảm bảo an toàn cho trẻ và cả những người xung quanh trong quá trình sinh hoạt hàng ngày”. Trong vụ việc này, việc để trẻ chơi bóng tại khu vực sát mép đường là hành vi tiềm ẩn nguy cơ cao. Dù có người lớn đứng gần nhưng không kiểm soát được hành vi của trẻ cho thấy sự thiếu cẩn trọng trong giám sát. Hành động đưa chân chặn bóng chỉ là phản xạ tình huống, không thể thay thế cho việc phòng ngừa rủi ro từ trước.
Bồi thường thiệt hại
Theo Điều 586 Bộ luật Dân sự 2015, người chưa đủ 15 tuổi gây thiệt hại thì cha mẹ phải bồi thường toàn bộ thiệt hại nếu không chứng minh được mình không có lỗi trong việc quản lý. Ngoài ra, Điều 74 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014 cũng quy định cha mẹ phải chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại do con chưa thành niên gây ra.
Trong trường hợp này, hậu quả đặc biệt nghiêm trọng khi dẫn đến cái chết của một người. Tuy nhiên, vì bé trai mới 5 tuổi, nghĩa vụ bồi thường thuộc về cha mẹ của bé. Các khoản bồi thường bao gồm chi phí cấp cứu, chi phí mai táng, khoản bù đắp tổn thất tinh thần cho gia đình nạn nhân và nghĩa vụ cấp dưỡng đối với những người mà nạn nhân có trách nhiệm nuôi dưỡng (nếu có).
Vỉa hè không phải sân chơi cho trẻ
Sau vụ tai nạn, lực lượng chức năng đã khuyến cáo phụ huynh tuyệt đối không để trẻ vui chơi dưới lòng đường hoặc khu vực sát mép đường. Trẻ em cần được tạo điều kiện vui chơi tại những không gian an toàn, có rào chắn hoặc cách xa khu vực giao thông.
Luật sư Dũng cho rằng đây không phải trường hợp hiếm gặp mà phản ánh thực tế đáng lo ngại khi nhiều phụ huynh vẫn chủ quan để trẻ vui chơi ở những khu vực không đảm bảo an toàn. “Vỉa hè, đặc biệt là vỉa hè ở các tuyến đường lớn, nhiều phương tiện qua lại, không phải là nơi phù hợp cho trẻ em vui chơi. Nếu khu vực trước nhà được tận dụng làm sân chơi thì cần có rào chắn chắc chắn để ngăn ngừa rủi ro,” ông nói thêm.
Trách nhiệm của người tham gia giao thông
Bên cạnh đó, cũng cần nhìn nhận trách nhiệm của người tham gia giao thông. Người điều khiển phương tiện cần chú ý quan sát, giảm tốc độ khi đi qua khu dân cư, nơi có khả năng xuất hiện trẻ em hoặc các tình huống bất ngờ. Tuy nhiên, trong tình huống cụ thể này, việc quả bóng bất ngờ lao ra đường là yếu tố khó lường. Phản ứng của người điều khiển xe trong tích tắc có thể không đủ để tránh tai nạn, do đó trách nhiệm chính vẫn nghiêng về phía người giám sát trẻ.
Khả năng truy cứu trách nhiệm hình sự
Một vấn đề được dư luận quan tâm là liệu phụ huynh có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự hay không. Luật sư Đặng Văn Dũng nhận định: “Theo quy định của Bộ luật Hình sự, để truy cứu trách nhiệm hình sự một người về tội vô ý làm chết người, cần chứng minh có hành vi vi phạm quy tắc an toàn mà người đó có nghĩa vụ tuân thủ. Đồng thời, hậu quả chết người phải có mối quan hệ nhân quả trực tiếp với hành vi vi phạm đó.”
Trong vụ việc này, nếu cơ quan điều tra xác định phụ huynh đã có hành vi cẩu thả nghiêm trọng, ví dụ như biết rõ nguy cơ nhưng vẫn để trẻ chơi sát đường lớn mà không có biện pháp ngăn chặn hiệu quả như rào chắn, thì khả năng xem xét trách nhiệm hình sự là không loại trừ. Tuy nhiên, thực tiễn xét xử thường rất thận trọng với các trường hợp liên quan đến trẻ em, và cần đánh giá toàn diện mức độ lỗi, điều kiện cụ thể và khả năng phòng tránh của người giám sát.
Bài học từ vụ việc
Luật sư Dũng cũng đưa ra cảnh báo rộng hơn về các tình huống tương tự trong đời sống. “Không chỉ là trẻ em đá bóng, mà cả việc vật nuôi chạy ra đường hay những tình huống như người đội mũ bảo hiểm không cài quai khiến mũ rơi xuống đường cũng có thể gây tai nạn nghiêm trọng. Mỗi người cần nâng cao ý thức trách nhiệm đối với nghĩa vụ của mình,” ông nói.
Vụ việc tại Vĩnh Long là hồi chuông cảnh tỉnh về sự chủ quan trong việc trông nom trẻ em. Trong bối cảnh giao thông ngày càng phức tạp, việc đảm bảo an toàn cho trẻ không chỉ là trách nhiệm đạo đức mà còn là nghĩa vụ pháp lý bắt buộc của mỗi người giám hộ. Một khoảnh khắc lơ là có thể dẫn đến hậu quả không thể khắc phục, kéo theo những hệ lụy pháp lý nặng nề cho chính người trong cuộc.



