Vĩnh biệt GS Nguyễn Đình Hối: Người thầy của những người thầy ngành Y
Vĩnh biệt GS Nguyễn Đình Hối: Người thầy của những người thầy

Nhà giáo Nhân dân, GS.TS.BS Nguyễn Đình Hối, nguyên Hiệu trưởng Đại học Y Dược TP.HCM, Giám đốc đầu tiên của Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM, đã qua đời ở tuổi 92, để lại niềm tiếc thương sâu sắc trong giới y khoa Việt Nam. Ông được xem là người đặt nền móng quan trọng cho mô hình đào tạo, điều trị hiện đại gắn kết viện và trường.

Dấu ấn mô hình viện - trường tiên phong

Điểm nhấn lớn nhất trong sự nghiệp của GS Nguyễn Đình Hối là kiến tạo mô hình “viện - trường” đầu tiên tại Việt Nam, gắn kết chặt chẽ giữa đào tạo, nghiên cứu và điều trị. Từ tầm nhìn chiến lược của ông, Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM ra đời như một bước ngoặt trong hệ thống y tế, khi một cơ sở đào tạo đại học trực tiếp vận hành bệnh viện thực hành và nghiên cứu.

Hơn 30 năm sau, mô hình này không chỉ chứng minh tính hiệu quả mà còn trở thành hình mẫu được nhiều cơ sở y tế và trường đại học trong cả nước học tập, nhân rộng. PGS.TS.BS Nguyễn Hoàng Bắc, con trai và cũng là học trò kế thừa của GS Nguyễn Đình Hối, đã tiếp tục phát triển bệnh viện theo đúng định hướng ban đầu, đưa mô hình viện-trường ngày càng hoàn thiện và hiện đại hơn.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Chia sẻ từ các thế hệ học trò

TS.BS Nguyễn Phan Tú Dung, Thư ký Quốc gia Hiệp hội Thẩm mỹ mũi châu Á (RSA), bày tỏ: “Sự ra đi của GS Nguyễn Đình Hối là mất mát lớn không chỉ với Đại học Y Dược TP.HCM mà còn với cả nền y học Việt Nam.” Theo bác sĩ Tú Dung, GS Nguyễn Đình Hối không chỉ là một nhà giáo, nhà khoa học và nhà quản lý xuất sắc mà còn là người định hình tư duy nghề nghiệp cho nhiều thế hệ bác sĩ Việt Nam.

TS.BS Trần Chí Cường, Giám đốc Bệnh viện SIS Cần Thơ, gọi GS Nguyễn Đình Hối là “người thầy đặc biệt lớn của ngành y Việt Nam”. Bác sĩ Cường nhớ lại lần đầu gặp giáo sư vào năm 2004, khi còn là một bác sĩ trẻ từ Cần Thơ lên TP.HCM làm việc. Chỉ sau buổi gặp ngắn, ông đã được trao cơ hội làm việc tại Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM. Hai năm sau, trong buổi phỏng vấn ký hợp đồng dài hạn, GS Nguyễn Đình Hối đã trực tiếp trò chuyện và đặt những câu hỏi giản dị nhưng sâu sắc về quá trình học tập, lựa chọn nghề nghiệp.

Triết lý y đức và sự cẩn trọng trong điều trị

Bác sĩ Cường cũng kể lại kỷ niệm về thời điểm giáo sư chuẩn bị bàn giao vị trí quản lý. Khi được hỏi về định hướng tương lai, ông luôn khuyến khích học trò mạnh dạn xây dựng đề án, thử nghiệm hướng đi mới thay vì chỉ đi theo lối mòn. Đặc biệt, trong các buổi duyệt chuyên môn, GS Nguyễn Đình Hối luôn đặt câu hỏi rất kỹ về lợi ích và nguy cơ của từng phương án điều trị: có lựa chọn nào khác không, tiên lượng ra sao, và nếu không can thiệp thì bệnh nhân sẽ thế nào. Chỉ khi mọi phân tích được làm rõ, ông mới đồng ý triển khai kỹ thuật, kèm theo lời dặn: “Hãy giải thích kỹ cho người bệnh và làm thật cẩn thận”.

Di sản tri thức và nhân ái

Theo tập thể Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM, GS Nguyễn Đình Hối là “người kiến tạo di sản của tri thức, quản trị và nhân ái”. Gắn bó hơn nửa thế kỷ với Đại học Y Dược TP.HCM, giáo sư đã đào tạo hàng trăm bác sĩ nội trú, chuyên khoa, thạc sĩ và tiến sĩ, góp phần xây dựng đội ngũ nhân lực y tế chất lượng cao cho Việt Nam.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Giáo sư Hối từng là học trò xuất sắc của GS Tôn Thất Tùng, đồng thời có thời gian dài công tác tại Đại học Y Hà Nội trước khi chuyển vào TP.HCM theo lời mời của GS Trương Công Trung. Tại đây, ông lần lượt đảm nhiệm các cương vị quan trọng như Trưởng khoa Y, Hiệu trưởng Đại học Y Dược TP.HCM giai đoạn 1993-2007 và Giám đốc đầu tiên của Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM. Không chỉ là nhà quản lý, GS Nguyễn Đình Hối còn là nhà khoa học với nhiều công trình nghiên cứu, sách chuyên khảo và giáo trình có giá trị, góp phần định hình nền tảng học thuật cho ngành ngoại khoa Việt Nam.

Sự ra đi của GS Nguyễn Đình Hối để lại khoảng trống lớn trong lòng nhiều thế hệ thầy thuốc Việt Nam. Nhưng những giá trị mà ông để lại, từ mô hình viện-trường, hệ thống đào tạo, đến triết lý hành nghề y đức, vẫn tiếp tục được kế thừa và phát triển. Đối với học trò và đồng nghiệp, ông không chỉ là một giáo sư, mà là một người thầy lớn, một biểu tượng của trí tuệ và nhân cách ngành y Việt Nam. Di sản ấy sẽ tiếp tục được gìn giữ, như một ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ bác sĩ hôm nay và mai sau.