Bác sĩ 103 tuổi gợi ý cử chỉ tay giúp buông bỏ hối tiếc
Bác sĩ 103 tuổi: cử chỉ tay giúp buông bỏ hối tiếc

Trong cuốn sách “Sống một đời xứng đáng”, cố bác sĩ Gladys McGarey, người sống đến 103 tuổi, đã để lại một gợi ý thực hành cho bất kỳ ai đang bị mắc kẹt trong cảm giác hối tiếc. Bà kể rằng khi còn nhỏ ở Ấn Độ, bà từng chứng kiến cử chỉ Kutch par wa nay - một động tác xòe bàn tay rồi gạt nhẹ về phía sau, giống như thả một cánh hoa xuống dòng nước. Trong tiếng Hindustan, cử chỉ này mang ý nghĩa: “Không sao đâu.”

“Đó là hành động chủ động trả lại những năng lượng tiêu cực không còn phục vụ cho sự phát triển của bản thân”, bác sĩ Gladys viết. Đối với bà, việc buông bỏ không phải là một cuộc đấu tranh tâm lý khốc liệt. Quá trình giải thoát có thể bắt đầu bằng việc lắng nghe cơ thể, đón nhận tổn thương với sự khoan dung và thực hiện một cử chỉ nhỏ bé nhưng chứa đựng sức mạnh chữa lành sâu sắc.

Dưới góc nhìn của y học sự sống, động tác vật lý dịu dàng này giống như một thông điệp vỗ về gửi đến tiềm thức. Thay vì gồng mình đè nén hay xua đuổi nỗi đau, việc chủ động thả lỏng đôi tay giúp cơ thể và tâm trí cùng thư thái, khép lại những dở dang đã qua. Tên gọi của động tác cũng là lời nhắc về tinh thần: “Không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn.”

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Cuộc đời hơn một thế kỷ của bác sĩ Gladys McGarey

Bác sĩ Gladys McGarey sinh năm 1920 và qua đời ngày 28/9/2024, hưởng thọ 103 tuổi. Bà được thế giới ghi nhận là một trong những người khai sinh ra nền y học toàn diện hiện đại. Với hơn 70 năm kinh nghiệm thực hành y khoa gia đình, bà là thành viên sáng lập Hội đồng Y học Toàn diện Hoa Kỳ và đồng sáng lập Hiệp hội Y học Toàn diện Hoa Kỳ. Bà cũng nằm trong số các bác sĩ phương Tây đầu tiên sử dụng châm cứu thường xuyên trong điều trị.

Cả cuộc đời bà là sự kết hợp giữa tri thức y khoa hiện đại và trí tuệ chữa lành tự nhiên. Bà đấu tranh không mệt mỏi cho phương pháp sinh con tự nhiên, cho mối quan hệ đối tác giữa bác sĩ và bệnh nhân, và cho việc nhìn nhận con người như một tổng thể thống nhất giữa thể chất lẫn tinh thần. Di sản bà để lại không chỉ là những công trình nghiên cứu, mà còn là lời dạy về cách sống trọn vẹn với hiện tại.

Sự dằn vặt đến từ cái bẫy “giá như”

Theo bác sĩ Gladys, hầu như ai cũng từng có lúc ngoảnh lại quá khứ và tự trách mình vì một quyết định chưa hoàn hảo. Cảm giác hối tiếc cứ âm thầm đeo bám như một sợi dây vô hình siết chặt tâm trí. Phần lớn sự giày vò này xuất phát từ việc ta dùng kiến thức và sự trưởng thành của hiện tại để phán xét những vụng dại của ngày hôm qua. Cái bẫy “giá như” khiến con người mắc kẹt trong một cuộc đối thoại nội tâm không bao giờ có hồi kết.

Việc dồn quá nhiều tâm trí vào quá khứ bất biến làm cơ thể rơi vào trạng thái căng thẳng mãn tính. Năng lượng tinh thần bị đốt cháy dần, niềm vui sống ở hiện tại cũng bị bào mòn. Sự kiệt quệ ấy không đến từ hoàn cảnh bên ngoài mà từ cách chúng ta đối xử với chính mình.

Bác sĩ Gladys nhấn mạnh rằng chìa khóa đầu tiên chính là lòng bao dung với bản thân. Mỗi người cần nhìn nhận một cách thương yêu rằng tại thời điểm đưa ra quyết định, ta đã làm tốt nhất với những gì mình có. Không ai có thể hoàn hảo trong mọi hoàn cảnh, và sự trưởng thành chính là học cách chấp nhận giới hạn của chính mình.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Cách chuyển hóa hối tiếc thành năng lượng tích cực

Hành trình buông bỏ không cần đến những nỗ lực gồng gánh. Ngược lại, nó đòi hỏi sự dịu dàng và kiên nhẫn. Bước đầu tiên là chấp nhận những giới hạn của quá khứ như một lẽ tự nhiên của quá trình trưởng thành. Khi có thêm hiểu biết mới, hãy dùng nó để chăm sóc cuộc sống hôm nay thay vì tiếp tục tự trách móc.

Bác sĩ Gladys cho rằng việc chủ động dừng nuôi dưỡng những cảm xúc có hại chính là lúc chúng ta mở lòng đón nhận nguồn sinh lực dồi dào. Buông bỏ không có nghĩa là phủ nhận quá khứ hay trốn tránh trách nhiệm. Đó là lựa chọn để những vết thương cũ không còn quyền định đoạt giá trị của bản thân ở hiện tại.

Khi đôi tay thôi nắm chặt những điều đã mất, tâm trí sẽ có chỗ cho sự bình yên và niềm vui mới. Cử chỉ xòe tay gạt nhẹ ra sau - dù đơn giản - lại là một nghi thức nhỏ giúp con người kết nối với sự bao dung bên trong mình. Bởi với bác sĩ Gladys, hạnh phúc không đến từ việc kiểm soát mọi thứ, mà đến từ khả năng buông bỏ những gì không còn phù hợp.