Vào mùa hè năm 1929, Salvador Dalí quyết định gia nhập trào lưu Siêu thực. Theo cuốn sách 'Đây là Dalí' của Catherine Ingram và Andrew Rae (NXB Dân Trí và Đông A), ông nhìn thấy cơ hội và lập tức nắm lấy, với kế hoạch 'trở thành thủ lĩnh càng sớm càng tốt'. André Breton, thủ lĩnh của phái, ca ngợi hiệu ứng 'gây ảo giác' trong tranh Dalí, cho rằng Dalí có khả năng đưa người xem đến xứ sở thần thoại và lý tưởng.
Ảnh hưởng từ Freud và quan niệm về vô thức
Dù có nhiều khác biệt với Breton, Dalí và Breton cùng quan tâm đến lý thuyết của Sigmund Freud. Năm 1938, Dalí đến thăm Freud tại tư gia ở Elsworthy Road, London, khi Freud bị ung thư miệng nên nói rất ít. Dalí ca ngợi Freud vì 'đã hé lộ những ngăn kéo bí mật đầy rẫy trong thân xác con người'. Ông xem thế giới vô thức như một vùng chưa được khám phá, nơi những hiện tượng siêu thực xảy ra.
Tác phẩm 'Chiếc tủ hình người' và sự tự kinh tởm
Trong nhiều tác phẩm sau này, Dalí khắc họa cơ thể người như một chiếc tủ. Bức tượng 'Chiếc tủ hình người' được đúc lần đầu năm 1982 dựa theo bức vẽ năm 1936. Dalí mở ra những ngăn kéo bí mật của vô thức, để cho 'vô số mùi ái kỷ... tan đi'. Những mạch máu li ti, lông tóc như lũ giun và bộ lòng ruột lòi ra khỏi ngăn kéo trông gớm guốc, toát ra cảm thức tự kinh tởm về thế giới nội tâm kỳ quái của ông.
Định nghĩa lại chủ nghĩa Siêu thực
Những nỗ lực đầu tiên của Dalí nhằm tái hiện vô thức kiểu Freud lên tranh đã định nghĩa lại chủ nghĩa Siêu thực theo lý thuyết phân tâm học. Ông tin rằng cái bình thường trở thành cái phi thường trong nghệ thuật siêu thực. Cuốn sách 'Đây là Dalí' khám phá ý nghĩa các bức tranh siêu thực và cuộc đời của danh họa, nhấn mạnh tinh túy: nơi cái bình thường trở thành cái phi thường.



