Trạm Thủy Văn Đầu Đẳng: Bốn 'Chiến Sĩ Thầm Lặng' Giữa Rừng Núi Bắc Bộ
Trạm Thủy Văn Đầu Đẳng: Bốn Chiến Sĩ Thầm Lặng

Trạm Thủy Văn Đầu Đẳng: Bốn 'Chiến Sĩ Thầm Lặng' Giữa Rừng Núi Bắc Bộ

Khác với hình ảnh cô độc của anh thanh niên trong "Lặng lẽ Sa Pa", Trạm Thủy văn Đầu Đẳng tại Thái Nguyên hiện có bốn cán bộ cùng nhau vượt qua nỗi buồn nơi rừng già lộng gió. Trạm được xây dựng trên dòng sông Năng, chảy vào hồ Ba Bể, cách trung tâm xã Chợ Rã khoảng 16 km, nằm trong số 11 trạm thủy văn của tỉnh.

Hành Trình Gian Nan Đến Trạm

Để đến được thác Đầu Đẳng hay trạm thủy văn, cách duy nhất là lên thuyền xuôi dòng sông Năng cuộn chảy. Việc liên lạc với các cán bộ ở đây không hề dễ dàng do sóng điện thoại phập phù, đòi hỏi phải canh giờ và nhờ sự hỗ trợ từ Giám đốc Đài Khí tượng Thủy văn tỉnh. Sau một giờ đồng hồ trên thuyền, trạm hiện ra sát bờ sông, với ngôi nhà khang trang nhưng lẻ loi giữa mênh mang núi rừng.

Công Việc Lặp Đi Lặp Lại Nhưng Đầy Trách Nhiệm

Mỗi ngày, cán bộ trạm phải đo mực nước, lưu lượng và phù sa trên sông Năng 8 lần, từ 1 giờ sáng đến 22 giờ tối. Công việc này đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, vì mỗi số liệu đều liên quan trực tiếp đến an toàn vùng hạ du, phục vụ dự báo và cảnh báo thiên tai cho khu vực phía Bắc tỉnh Thái Nguyên, sông Năng, hồ Ba Bể và hồ thủy điện Tuyên Quang.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Thiết bị đo lường được mô tả như "cá sắt" – một vật nặng hình thoi bằng sắt, giúp ổn định trong dòng nước xiết. Dù công việc khô khan, nhưng các cán bộ vẫn say sưa với nhiệm vụ của mình, coi đó là trách nhiệm với tính mạng và tài sản người dân.

Cuộc Sống Khắc Nghiệt Và Những Thách Thức

Trạm nằm ở nơi hẻo lánh, xa khu dân cư, thiếu điện lưới và nước sạch. Sinh hoạt hàng ngày phụ thuộc vào bếp củi, đèn pin và đèn dầu. Mỗi lần mua gạo, thức ăn phải mất hai giờ đồng hồ đi thuyền ra chợ. Nhà trạm được xây kiểu nhà sàn để phòng lũ, nhưng nước vẫn thường xuyên ngập đến gần 2 mét, cô lập cả bốn cán bộ trong nhiều ngày.

Dù vậy, họ vẫn duy trì công việc đều đặn, thậm chí trong những ngày lũ phải trực 24/24 giờ. Quyền trạm trưởng Nông Văn Thuấn chia sẻ: "Mình hơn chứ vì mình có tận 4 ông 'đực rựa' với nhau, buồn làm sao được", thể hiện tinh thần lạc quan và đoàn kết.

Niềm Vui Giản Dị Và Mong Mỏi Tương Lai

Để thích nghi với hoàn cảnh, các cán bộ đã trở thành những người tay nghề cao trong việc trồng rau, nuôi gà ngay tại trạm. Bữa cơm trưa với rau tự trồng và cá nướng trở thành niềm vui nhỏ trong cuộc sống khó khăn. Sự có mặt của Giám đốc Đài Khí tượng Thủy văn Thái Nguyên Nguyễn Anh Tuấn, người được coi như anh cả, càng làm tăng thêm tinh thần phấn khởi.

Mong mỏi lớn nhất của họ là sớm được cấp điện lưới để cải thiện công việc và sinh hoạt. Dù vậy, họ vẫn gắn bó với nghề, coi việc "bắt bệnh ông giời""đo sức khỏe dòng sông" là niềm yêu mến và niềm tin suốt nhiều năm qua.

Khi chiếc thuyền ngược dòng đưa khách trở về, các cán bộ vẫy tay chào, chuẩn bị cho một chu kỳ làm việc mới. Họ không còn lặng lẽ, mà trở thành những chiến sĩ thầm lặng, đóng góp quan trọng vào hệ thống dự báo thời tiết quốc gia.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình