David Camacho, cậu bé 10 tuổi người Mexico, sở hữu chỉ số IQ 162 – cao hơn cả thiên tài Albert Einstein. Em nói thông thạo 4 ngôn ngữ, từng tham gia chương trình huấn luyện tại NASA, diễn thuyết ở các trường đại học và đang viết sách. Tuy nhiên, tuổi thơ của em không hề dễ dàng khi bị bạn bè xa lánh và bắt nạt vì quá khác biệt.
Bộc lộ năng khiếu từ năm 4 tuổi
Ngay từ khi 4 tuổi, David đã thể hiện khả năng ngôn ngữ vượt trội khi học tiếng Anh và tiếng Đức trong thời gian học mẫu giáo. Hiện tại, ngoài tiếng Tây Ban Nha là tiếng mẹ đẻ, em sử dụng thành thạo tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Đức, đồng thời tiếp tục học thêm tiếng Nga, tiếng Bồ Đào Nha và tiếng Italy.
Trên mạng xã hội, David tự gọi mình là "David da Vinci", lấy cảm hứng từ Leonardo da Vinci. Em đặc biệt yêu thích cách nhà bác học thời Phục hưng kết nối nhiều lĩnh vực khác nhau, từ khoa học, kỹ thuật đến nghệ thuật. Với David, tri thức không nên bị chia cắt thành những môn học riêng lẻ mà cần được kết nối để tạo ra những ý tưởng mới.
Trải nghiệm tại NASA và ước mơ không gian
Khi mới 9 tuổi, David được lựa chọn tham gia chương trình trải nghiệm dành cho thanh thiếu niên tại NASA ở Houston, Mỹ. Tại đây, em tham gia các hoạt động mô phỏng môi trường đào tạo phi hành gia, trải nghiệm cảm giác không trọng lực, điều khiển máy bay với sự hỗ trợ của chuyên gia và thực hiện các bài tập trong đường hầm gió.
David chia sẻ mong muốn kết hợp y học với công nghệ không gian, thậm chí mơ tới việc thực hiện các ca phẫu thuật trong môi trường ngoài Trái Đất. Em cũng hy vọng một ngày nào đó có thể học tập tại Harvard hoặc một trường đại học hàng đầu thế giới để hiện thực hóa các ý tưởng của bản thân.
Bị bắt nạt vì quá thông minh
Trái với những lời ca ngợi, tuổi thơ của David không mấy vui vẻ. Mẹ em, bà Claudia Flores, cho biết gia đình chỉ thực sự nhận ra khả năng đặc biệt của con trong giai đoạn đại dịch Covid-19, khi việc học chuyển sang hình thức trực tuyến. Ngồi cạnh con trong các giờ học, bà nhận thấy David không đơn thuần học nhanh hơn mà còn vận hành theo một nhịp độ hoàn toàn khác.
Sau khi được các chuyên gia đánh giá, David được xác định là trẻ có năng lực trí tuệ vượt trội. Việc được phát hiện từ sớm giúp em chuyển sang mô hình học tập linh hoạt hơn, phù hợp với tốc độ phát triển cá nhân. Tuy nhiên, năng lực đặc biệt không đồng nghĩa với một tuổi thơ suôn sẻ.
David thừa nhận em thường dễ tìm thấy sự đồng điệu trong các cuộc trò chuyện với người lớn hơn là với bạn bè cùng tuổi. Sự khác biệt về suy nghĩ, sở thích và cách tiếp cận vấn đề khiến em nhiều lần cảm thấy lạc lõng trong môi trường học đường. Thậm chí, chính những điểm mạnh về học tập lại trở thành nguyên nhân khiến em bị bắt nạt trong nhiều năm.
Ứng dụng AI giúp trẻ em quản lý cảm xúc
Thay vì để những ký ức tiêu cực định hình cuộc sống, David chọn cách biến chúng thành động lực. Em phát triển dự án khởi nghiệp đầu tiên mang tên Macayos – một ứng dụng sử dụng trí tuệ nhân tạo để hỗ trợ trẻ em nhận diện, thấu hiểu và quản lý cảm xúc của bản thân. Thông qua các tình huống gần gũi trong cuộc sống, hoạt động tương tác và phản hồi được cá nhân hóa, Macayos giúp trẻ học cách giao tiếp, đồng cảm và ứng xử trước những cảm xúc tiêu cực.
Với David, mục tiêu của dự án không chỉ là hạn chế nạn bắt nạt học đường. Quan trọng hơn, em muốn tạo ra một công cụ giúp trẻ em phát triển các kỹ năng cảm xúc - xã hội. David không nhìn nạn bắt nạt như một vấn đề bên ngoài cần giải quyết, mà như một ký ức cá nhân thôi thúc em hành động để những đứa trẻ khác không phải âm thầm chịu đựng cảm giác cô đơn mà mình từng trải qua.
Không muốn được nhớ đến với danh xưng thiên tài
Mới đây, cuộc phỏng vấn của David Camacho với BBC News Mundo bất ngờ được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội, đưa tên tuổi cậu bé IQ 162 đến với công chúng toàn cầu. Tuy nhiên, David không mấy hào hứng với danh xưng "thiên tài" mà truyền thông ưu ái dành cho mình. Thay vì xem trí thông minh là thành tựu để tự hào, em coi đó là điểm khởi đầu. Cậu bé cho rằng giá trị của kiến thức không nằm ở những con số hay lời khen ngợi, mà ở khả năng tạo ra điều gì đó hữu ích cho người khác.
Ở tuổi lên 10, David vẫn thích vui chơi, khám phá và mơ mộng như bao đứa trẻ khác. Em không muốn được nhớ đến như một thiên tài có IQ cao hơn Einstein hay một hiện tượng được truyền thông tung hô. Điều David hướng tới đơn giản hơn nhiều: dùng những khả năng mình có để tạo ra điều gì đó hữu ích cho người khác.



