Trách vợ tiêu sạch tiền tiết kiệm, sự thật phía sau khiến tôi hối hận
Trách vợ tiêu sạch tiền tiết kiệm, sự thật phía sau khiến tôi hối hận

Tôi làm nghề kỹ sư công trình, quanh năm theo những khối bê tông và tiếng máy nổ, ở công trường nhiều hơn ngày ở nhà. Nhiều lúc nhìn bức ảnh hai đứa con trong điện thoại, tôi giật mình nhận ra thằng lớn đã cao hơn lần gặp trước, còn thằng út thì đã thay răng lúc nào chẳng biết.

Niềm tin vào người vợ giữ tiền

Vợ tôi làm công ty, lương tháng cũng đủ xoay xở việc lặt vặt trong nhà. Tôi vẫn thường nói đùa rằng đàn ông kiếm tiền, đàn bà giữ tiền là hợp lý. Vậy nên mỗi lần lĩnh lương hay thưởng công trình, tôi đều chuyển hết cho vợ. Những khoản thưởng có khi vài chục triệu đồng, có khi cả trăm triệu đồng sau một công trình kéo dài mấy tháng. Tôi chưa từng giữ lại ngoài chút tiền ăn uống và xăng xe. Tôi vẫn nghĩ, tiền nằm trong tay vợ cũng là tiền của gia đình, rồi mai này sẽ gom lại xây căn nhà khang trang hơn.

Bao năm như thế, tôi chưa một lần hỏi vợ tiết kiệm được bao nhiêu. Không phải tôi giàu có đến mức không cần biết, mà vì tôi tin. Đã là vợ chồng thì còn điều gì đáng quý hơn niềm tin, tôi vẫn nghĩ vậy.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Phát hiện sốc: 500 triệu đồng biến mất

Cho đến một buổi tối cách đây ít hôm. Tôi đang tính đầu tư một mảnh đất gần khu công nghiệp, nhẩm đi nhẩm lại số tiền mình từng chuyển về chắc cũng hơn 500 triệu đồng. Chỉ cần lấy số ấy cộng với ít vốn vay nữa là đủ xoay một thương vụ. Tôi gọi điện cho vợ, giọng rất bình thường. Tôi hỏi: "Em này, nhà mình có bao nhiêu tiền để dành?". Đầu dây bên kia im lặng khá lâu rồi chỉ đáp gọn: "Không có". Tôi thảng thốt: "Thế tiền bao lâu nay anh gửi về thì sao?". Cô ấy lại im lặng, sau đó lại đáp gọn lỏn y như câu trước: "Hết rồi!".

Tôi tưởng mình nghe nhầm, 500 triệu đồng đâu phải 5 triệu đồng mà bảo hết là hết. Trong khi đó lương vợ tôi mỗi tháng đã hơn 10 triệu đồng. Tôi hỏi dồn, vợ chỉ nói tiền nuôi con, tiền sinh hoạt, tiền về quê, tiền thăm bố mẹ hai bên và đủ thứ chi tiêu khác. Tôi bắt đầu thấy nóng mặt. Những con số trong đầu tôi chạy loạn lên, còn câu trả lời của vợ thì càng lúc càng ngắn. Đến khi tôi bảo em liệt kê cụ thể từng khoản thì cô ấy chỉ nói một câu: "Em nhớ làm sao được mà ghi".

Quyết định cắt tiền và sự im lặng của vợ

Câu nói ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Tôi cúp máy mà trong lòng đầy bực bội. Đêm ấy, tiếng máy điều hòa chạy đều đều nhưng tôi không sao ngủ được, cứ nằm nhìn trần nhà rồi tự tính toán. Sáng hôm sau tôi nhắn cho vợ. Tôi bảo từ nay tiền lương và tiền thưởng tôi sẽ tự quản lý để dành xây nhà. Hằng tháng tôi sẽ gửi 5 triệu đồng, cộng với lương 15 triệu đồng của vợ là 20 triệu đồng, thiếu thì báo tôi thêm. Tin nhắn hiện chữ "đã xem". Suốt cả ngày không có thêm một dòng nào nữa. Đến tối tôi gọi thì vợ không nghe máy.

Tôi xin nghỉ phép một ngày rồi bắt xe về nhà. Cửa vẫn mở, hai đứa nhỏ vẫn học bài, còn vợ tôi vẫn cặm cụi nấu cơm như chẳng có chuyện gì xảy ra. Chính sự bình thản ấy lại làm tôi thấy nặng nề hơn cả một trận cãi vã.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Cuốn sổ ghi chép và hóa đơn viện phí 120 triệu

Tôi chưa kịp nói gì thì con trai út chạy vào phòng, mang ra một chiếc hộp giấy cũ. Nó bảo mẹ dặn khi nào bố về thì đưa. Tôi mở hộp, bên trong không phải tiền, cũng chẳng phải sổ tiết kiệm. Đó là một cuốn sổ dày đã ngả màu. Trang đầu ghi ngày tháng từ gần 5 năm trước, phía dưới là những dòng chữ nhỏ ngay ngắn. Tiền học của con, tiền thuốc của mẹ chồng, tiền sửa mái nhà sau bão, tiền thay bình nóng lạnh, tiền viện phí... mọi khoản đều được ghi rất rõ. Tôi lật từng trang mà bàn tay bắt đầu run. Có những khoản chỉ vài trăm nghìn đồng, có khoản vài chục triệu đồng. Tôi ngước lên nhìn vợ. Cô ấy vẫn lặng lẽ gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ, như thể cuốn sổ kia chẳng liên quan đến mình. Còn tôi thì bỗng thấy những phép tính mình từng rất tự tin đang sụp đổ từng chút một.

Đến trang cuối, tôi bỗng khựng lại. Một hóa đơn viện phí hơn 120 triệu đồng mang tên tôi được kẹp cẩn thận. Đó là lần tôi bị tai nạn ở công trình cách đây 2 năm. Ngày ấy tôi chỉ nhớ mình tỉnh dậy đã thấy mọi việc ổn thỏa. Tôi cứ nghĩ bảo hiểm thanh toán hết. Hóa ra bảo hiểm chỉ chi trả một phần, số còn lại là tiền tiết kiệm của gia đình mà vợ chưa từng nhắc đến. Tôi hỏi nhỏ: "Sao em không nói?". Vợ nhìn tôi rất lâu rồi cười buồn. Cô ấy bảo nếu kể ra thì khác gì biến sự chăm sóc thành một món nợ để chồng phải mang theo suốt đời.

Sự thật về những đồng tiền lặng lẽ

Tôi tưởng câu chuyện đến đó là hết. Nhưng vợ lại mở ngăn tủ, lấy thêm một xấp giấy chuyển khoản. Hóa ra nhiều năm qua, bố mẹ tôi đau ốm, em trai tôi thất nghiệp, phần lớn đều do cô ấy âm thầm lo liệu mà chưa từng kể với tôi. Lúc ấy tôi mới hiểu vì sao tài khoản cứ vơi dần. Những đồng tiền tôi nghĩ đang nằm yên chờ xây nhà, thật ra đã lặng lẽ biến thành thuốc men, học phí, những cái Tết đủ đầy và cả sự bình yên của hai bên nội ngoại. Chỉ có người đi biền biệt như tôi là không nhìn thấy.

Đêm ấy tôi lại trở về công trình. Tiếng máy trộn bê tông vẫn đều đều như mọi ngày, nhưng lòng tôi thì khác hẳn. Hóa ra xây một cây cầu còn có bản vẽ để sửa, còn khi niềm tin trong gia đình rạn nứt thì chẳng có kỹ sư nào tính được cách hàn gắn nhanh chóng. Ngồi giữa đêm khuya, tôi cứ tự hỏi mình đã sai ở đâu? Có phải tôi sai vì chỉ nhớ số tiền mình kiếm được mà quên mất những điều vợ đã âm thầm làm vì gia đình?