Theo kết quả Khảo sát mức sống dân cư năm 2025 do Cục Thống kê công bố, thu nhập bình quân đầu người một tháng của cả nước theo giá hiện hành đạt 6 triệu đồng, tăng 10,9% so với năm 2024. Tốc độ tăng trưởng này cao hơn mức tăng 9,1% của năm 2024 so với năm 2023. Cuộc khảo sát được triển khai trên phạm vi cả nước với quy mô mẫu gồm 46.995 hộ gia đình, đại diện cho toàn quốc, khu vực thành thị, nông thôn, 6 vùng kinh tế - xã hội và 34 tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương sau sáp nhập địa giới hành chính.
Thu nhập thành thị và nông thôn: khoảng cách thu hẹp
Phân theo khu vực, thu nhập bình quân tại khu vực thành thị đạt gần 7,4 triệu đồng/tháng (tăng 6,7% so với năm 2024). Khu vực nông thôn có tốc độ bứt phá mạnh hơn với mức tăng 14,5%, đạt gần 5,2 triệu đồng/tháng. Nhờ tốc độ tăng trưởng ở nông thôn cao hơn, khoảng cách thu nhập giữa thành thị và nông thôn thu hẹp từ 1,5 lần (năm 2024) xuống còn 1,42 lần (năm 2025).
Đông Nam Bộ dẫn đầu, Trung du và miền núi phía Bắc thấp nhất
Đông Nam Bộ tiếp tục là vùng có thu nhập bình quân đầu người một tháng cao nhất cả nước, đạt gần 7,5 triệu đồng. Đây cũng là vùng ghi nhận tỷ lệ hộ nghèo đa chiều thấp nhất toàn quốc ở mức 0,1% và có mức độ bất bình đẳng trong phân phối thu nhập thấp nhất với hệ số GINI là 0,268. Ở chiều ngược lại, Trung du và miền núi phía Bắc là vùng có thu nhập bình quân đầu người thấp nhất, đạt gần 4,2 triệu đồng/tháng. Vùng này đồng thời gánh chịu tỷ lệ hộ nghèo đa chiều cao nhất cả nước với 4,9% và mức độ bất bình đẳng thu nhập lớn nhất với hệ số GINI chạm mốc 0,385.
Hà Nội dẫn đầu về thu nhập, Điện Biên thấp nhất
Xét chi tiết theo từng địa phương, Hà Nội là nơi có thu nhập bình quân đầu người một tháng cao nhất cả nước, đạt 8,374 triệu đồng. Đứng thứ hai là TP.HCM với mức thu nhập bình quân đạt 8,064 triệu đồng/tháng. Nhóm các địa phương có thu nhập bình quân đầu người ở mức cao (trên 7 triệu đồng/tháng) tập trung tại các cực tăng trưởng công nghiệp và dịch vụ lớn, bao gồm Hải Phòng (7,139 triệu đồng), Đồng Nai (7,174 triệu đồng). Tiếp sau đó là các tỉnh như Quảng Ninh (6,917 triệu đồng) và Hưng Yên (6,551 triệu đồng). Ở chiều ngược lại, khu vực có mức thu nhập thấp nhất tập trung chủ yếu tại các tỉnh miền núi phía Bắc. Trong đó, Điện Biên và Cao Bằng là 2 địa phương nằm ở nhóm thấp nhất của bảng xếp hạng, với thu nhập bình quân đầu người một tháng lần lượt đạt 2,583 triệu đồng và 2,690 triệu đồng. Khoảng cách thu nhập giữa địa phương cao nhất (Hà Nội) và thấp nhất (Điện Biên) chênh lệch hơn 3,2 lần.
Chênh lệch giàu nghèo trong nội bộ địa phương
Sự chênh lệch còn thể hiện rõ ở nhóm hộ có thu nhập cao nhất (nhóm 5). Chẳng hạn Hà Nội, nhóm 20% dân số giàu nhất có thu nhập bình quân lên tới 16,085 triệu đồng/tháng, gấp 4,6 lần nhóm hộ nghèo nhất (nhóm gồm 20% dân số nghèo nhất - nhóm 1) với mức thu nhập đạt 3,5 triệu đồng.
Thách thức về việc làm và kỹ năng số
Dù đời sống cư dân được cải thiện về mặt dòng tiền, kết quả khảo sát cũng cho thấy nhiều điểm đáng chú ý. Xét trong 12 chỉ số đo lường mức độ thiếu hụt dịch vụ xã hội cơ bản, các hộ gia đình Việt Nam thiếu hụt nhiều nhất là về việc làm (38,8%), kế đến là trình độ giáo dục người lớn (31,4%) và dinh dưỡng (21,3%). Bên cạnh đó, khoảng cách số về năng lực lao động cũng là bài toán cho định hướng phát triển công nghệ cao. Năm 2025, tỷ lệ người dân biết kỹ năng về công nghệ thông tin (CNTT) trên toàn quốc đạt 49% (thành thị đạt 59%, nông thôn đạt 42,7%). Đông Nam Bộ dẫn đầu với 58,8%, trong khi Đồng bằng sông Cửu Long thấp nhất với 37%. Tuy nhiên, năng lực làm chủ công nghệ của người dân chủ yếu dừng lại ở mức cơ bản với tỷ lệ 48,5%, trong khi tỷ lệ người dân đạt đến kỹ năng CNTT nâng cao chỉ chiếm 21,5% toàn quốc. Nghịch lý này tồn tại ngay cả khi hạ tầng số đã được phổ cập sâu rộng với 93,3% hộ gia đình có kết nối Internet và 87,1% dân số sử dụng Internet thường xuyên.



