Nhà gỗ chữa lành khiến tôi mất tiền tỷ và 2 năm tơi tả, đừng bỏ phố về quê với cái đầu rỗng
Nhà gỗ chữa lành khiến tôi mất tiền tỷ và 2 năm tơi tả

Những căn nhà gỗ nép mình giữa thung lũng D'ran (xã D'ran, tỉnh Lâm Đồng) mang đến cho du khách cảm giác bình yên, tách biệt khỏi nhịp sống hối hả. Nhưng ít ai biết, phía sau không gian chữa lành ấy là hành trình đầy chông gai, với những khoản chi đội vốn hàng tỷ đồng và hơn hai năm vật lộn với thực tế của người sáng lập.

Giấc mơ về một nơi để trở về

“Tôi từng nghĩ mình chỉ cần mang một giấc mơ đẹp về vùng đất yên bình này là đủ. Nhưng thực tế đã dạy cho tôi rất nhiều bài học đắt giá”, chị Trần Ngọc Mai - người sáng lập Bản Yên Retreat chia sẻ.

Ngay từ đầu, Bản Yên không chỉ đơn thuần là một mô hình lưu trú. Với chị Mai, “Bản Yên” mang ý nghĩa tìm lại bản thể bình yên trong mỗi con người: “Bản” là bản thể, “Yên” là bình yên. Trước khi nghĩ đến việc đón khách, chị chỉ mong xây dựng cho gia đình một không gian sống gần gũi với thiên nhiên, nơi mọi người có thể sống chậm, tự trồng rau xanh, uống nước sạch từ nguồn ngầm và tận hưởng những điều giản dị.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Sau nhiều năm tìm kiếm, gia đình chị chọn D'ran, một thị trấn cổ nằm nép mình trong thung lũng thuộc tỉnh Lâm Đồng để hiện thực hóa giấc mơ ấy. “Ở đây có sự yên tĩnh gần như tuyệt đối. Khi đón khách đến lưu trú, tôi muốn mọi người đến không chỉ để nghỉ dưỡng mà còn được kết nối với thiên nhiên, với chính mình thông qua những hoạt động như thiền, yoga, hái thảo mộc, ngâm chân hay đơn giản là ngắm bình minh trong rừng thông”, chị kể.

Nhà gỗ cũ và 3 cú sốc liên tiếp

Nhưng để giấc mơ ấy thành hiện thực chưa bao giờ là dễ dàng. Một trong những quyết định khiến chị Mai vừa tự hào vừa đau ví nhất là lựa chọn làm nhà gỗ cũ thay vì xây dựng theo kiểu hiện đại. Chị chia sẻ, ngay từ những ngày đầu, nhà gỗ cũ đã mang năng lượng rất đặc biệt, nó “tự thở” và hòa hợp với khí hậu thung lũng, đồng thời phù hợp với văn hóa bản địa của vùng đất D'ran.

Tuy nhiên, sự lãng mạn ban đầu nhanh chóng va phải thực tế. “Dự toán của tôi chỉ khoảng 1.5 tỷ đồng. Nhưng càng làm càng phát sinh. Giá gỗ cũ chất lượng cao tăng liên tục, công thợ làm mộc vừa mắc vừa khó tìm, đội ngũ thi công cũng qua nhiều lần thay đổi”, chị nhớ lại.

Công trình dự kiến hoàn thành trong sáu tháng nhưng cuối cùng kéo dài tới một năm rưỡi. Khi hoàn tất, tổng chi phí đã tăng lên khoảng 3.5 tỷ đồng, cao hơn gấp đôi kế hoạch ban đầu. “Tôi nhận được những căn nhà gỗ rất đẹp, đông ấm hè mát, nhưng đổi lại là một bài học tài chính cực kỳ lớn”, chị nói.

Tài chính chưa phải thử thách duy nhất. Khu đất rộng tới 8.000m² khiến gia đình chị đối mặt với thực tế không ai biết làm nông. “Tôi và gia đình đã phải mất rất nhiều thời gian, trầy trật để học cách làm quen với đất, với cây, tự tay cuốc đất trồng rau.”

Rồi mùa mưa đầu tiên tại D'ran đến, có lẽ là mùa mưa đáng nhớ nhất. Gỗ và ngói giãn nở theo thời tiết, tạo ra những khe hở khiến nước mưa xối thẳng xuống phòng khách đang lưu trú. “Đêm đó tôi vừa lo cho khách vừa xót nhà. Sau đó phải bỏ thêm hàng trăm triệu đồng để sửa lại toàn bộ hệ thống mái và vách.”

Ba cú sốc liên tiếp khiến người phụ nữ từng đầy cảm hứng với giấc mơ bỏ phố về vườn buộc phải thay đổi cách suy nghĩ. “Tôi nhận ra cảm xúc giúp tạo nên ý tưởng, nhưng chỉ sự kỹ lưỡng, kỷ luật và hiểu biết kỹ thuật mới giúp ý tưởng đó tồn tại được.”

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Mạng xã hội chỉ cho thấy phần đẹp nhất

“Ở đây bình yên quá!” - những năm gần đây, xu hướng bỏ phố về vườn, làm homestay chữa lành xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội. Những khu vườn xanh mát, căn nhà gỗ thơ mộng hay những buổi sáng đầy sương khiến nhiều người nuôi mộng rời bỏ thành phố. Nhưng theo chị Mai, đó mới chỉ là một nửa câu chuyện. “Người ta thấy khách đến đây thư giãn, tìm lại cân bằng, nhưng không phải ai cũng thấy những áp lực vận hành phía sau.”

Từ trải nghiệm thực tế, chị cho rằng bất kỳ ai muốn theo đuổi mô hình này đều cần nhìn thẳng vào ba yếu tố quan trọng. Đầu tiên là phải hiểu rõ bản thân có thực sự phù hợp với cuộc sống nơi thôn quê hay chỉ đang bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng đám đông. Thứ hai là chuẩn bị kỹ về tài chính bởi chi phí thực tế thường cao hơn rất nhiều so với dự toán. Và cuối cùng là phải có dòng tiền ổn định để duy trì cuộc sống lẫn dự án.

“Có một căn nhà vườn đẹp chưa bao giờ là đủ. Khi tài khoản cạn tiền, sự bình yên rất dễ biến thành bất an”, chị thẳng thắn. Mạng xã hội thường chỉ cho thấy cảnh uống trà, trồng cây và ngắm hoàng hôn. Nhưng trước khi có được những khoảnh khắc đó là rất nhiều phép tính về tiền bạc, kỹ thuật và khả năng chịu đựng áp lực.

Mỗi khi nghe có người nói: “Ở đây bình yên quá!”, chị cảm nhận một điều sâu sắc hơn. “Đó không còn là một lời khen xã giao. Với tôi, đó là câu trả lời cho tất cả những tổn thất, áp lực và mồ hôi đã bỏ ra suốt những năm qua”.

Với chị, đây không đơn thuần là một mô hình kinh doanh lưu trú, mà là nơi giấc mơ về một cuộc sống chậm, sống lành và gần gũi thiên nhiên cuối cùng đã thành hình sau rất nhiều lần vấp ngã.