Cựu bình luận viên thể thao 87 tuổi sống một mình khi con thành đạt ở nước ngoài
Cựu bình luận viên thể thao 87 tuổi sống một mình khi con ở nước ngoài

Cựu bình luận viên thể thao kỳ cựu Tống Thế Hùng, 87 tuổi, từng là giọng nói truyền cảm hứng cho hàng triệu khán giả Trung Quốc qua các sự kiện thể thao lớn, hiện đang sống một mình tại Bắc Kinh. Hai con của ông đều thành đạt và định cư ở nước ngoài: con trai làm việc trong lĩnh vực công nghệ tại Thung lũng Silicon (Mỹ), con gái là người dẫn chương trình tại Vancouver (Canada). Dù được con cái chu cấp đầy đủ về tài chính và thường xuyên gọi video hỏi thăm, ông vẫn chọn cuộc sống độc lập, gợi lên nhiều suy ngẫm về sự hiếu thảo và nhu cầu gần gũi của người cao tuổi.

Từ giọng bình luận huyền thoại đến cuộc sống tuổi già lặng lẽ

Ông Tống Thế Hùng từng là một trong những bình luận viên thể thao nổi tiếng nhất của Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV). Giọng nói đầy nhiệt huyết của ông gắn liền với nhiều sự kiện thể thao quan trọng, từ ASIAD 1978 đến các kỳ World Cup và hành trình 5 lần vô địch thế giới của đội tuyển bóng chuyền nữ Trung Quốc. Ít ai biết rằng thời thơ ấu, ông từng bị gia đình nghĩ là không thể nói vì đến 5 tuổi vẫn chưa cất tiếng. Đam mê phát thanh từ năm 14 tuổi, ngay cả khi mắc bệnh lao phải nằm điều trị, ông vẫn luyện giọng mỗi ngày và mạnh dạn viết thư xin theo học những người đi trước. Sau nhiều năm nỗ lực, ông trở thành bình luận viên thể thao của CCTV. Để chuẩn bị cho các giải đấu quốc tế, ông tự cắt báo, ghi nhớ đặc điểm của từng vận động viên nhằm tránh đọc sai tên khi bình luận trực tiếp.

Cuộc hôn nhân viên mãn và quyết định trở về quê nhà

Vợ chồng ông Tống Thế Hùng từng có một cuộc hôn nhân được nhiều người ngưỡng mộ. Vợ ông, bà Chung Thụy, cũng làm việc trong lĩnh vực phát thanh và luôn âm thầm hỗ trợ chồng hoàn thiện giọng đọc, cách phát âm. Hai người kết hôn năm 1965, có một con trai và một con gái. Cả hai người con đều học hành thành đạt và định cư ở nước ngoài. Vợ chồng ông từng nhiều lần sang nước ngoài sống cùng con, nhưng họ không quen với môi trường mới, gặp rào cản ngôn ngữ, khác biệt văn hóa và ẩm thực. Cuối cùng, cả hai đều cảm thấy chỉ có cuộc sống ở Bắc Kinh mới thực sự là nơi thuộc về mình. Biến cố lớn nhất xảy ra vào cuối năm 2025 khi bà Chung Thụy qua đời ở tuổi 84. Sau tang lễ, các con nhiều lần mong muốn cha ở lại để tiện chăm sóc, nhưng ông từ chối và quyết định trở về Bắc Kinh. Theo nhiều nguồn tin, ông không muốn trở thành gánh nặng của các con. Trở về căn nhà cũ, ông tiếp tục cuộc sống quen thuộc, chăm sóc chậu cây trầu bà mà người vợ quá cố từng trồng, xem các chương trình thể thao và thỉnh thoảng hồi tưởng về quãng đời làm nghề. Một số thông tin sau đó cũng cho biết ông chủ động chuyển đến một viện dưỡng lão để thuận tiện hơn trong sinh hoạt và chăm sóc sức khỏe.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình
Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Điều người già cần đôi khi không phải là tiền bạc

Các con của ông vẫn thường xuyên gọi video, hỏi thăm sức khỏe và chu cấp đầy đủ về tài chính. Nhưng như chính câu chuyện của ông gợi ra, những cuộc gọi qua màn hình khó có thể thay thế sự hiện diện của người thân trong cuộc sống hằng ngày. Ở tuổi ngoài 80, một bữa cơm có người cùng ăn, một cốc nước nóng được đưa tận tay hay đơn giản là có người trò chuyện trực tiếp đôi khi lại là điều quý giá hơn bất cứ khoản tiền nào. Đó cũng là thực tế của không ít gia đình hiện đại: con cái ra nước ngoài học tập, lập nghiệp là xu hướng tất yếu, nhưng cha mẹ ở quê nhà vẫn phải đối mặt với cảm giác cô đơn khi tuổi ngày một cao.

Dưỡng già không chỉ là nơi ở, mà còn là cảm giác được đồng hành

Câu chuyện của ông Tống Thế Hùng không nhằm trách móc con cái. Trái lại, nó đặt ra một câu hỏi mà nhiều gia đình đang phải tìm lời giải: làm thế nào để cha mẹ có một tuổi già vừa độc lập, vừa không cô đơn? Có người lựa chọn sống tại nhà, có người chuyển vào viện dưỡng lão, cũng có người sang sống cùng con ở nước ngoài. Mỗi lựa chọn đều có những ưu và nhược điểm riêng. Điều quan trọng nhất có lẽ không nằm ở việc sống ở đâu, mà là người cao tuổi có được sự quan tâm, kết nối và cảm giác mình vẫn được yêu thương trong cuộc sống hằng ngày. Đó cũng là điều mà nhiều bậc cha mẹ mong mỏi khi bước vào chặng cuối của cuộc đời. (Câu chuyện của ông Tống Thế Hùng đang nhận được sự chú ý của nhiều người trên nền tảng Sohu).