Con khóc trên ghế trẻ em, tôi như ngồi trên đống lửa khi lái xe
Con khóc trên ghế trẻ em, tôi như ngồi trên đống lửa

Từ khi tập cho con ngồi ghế an toàn trẻ em trên ô tô, mỗi chuyến đi của gia đình tôi đều bắt đầu bằng những tiếng khóc. Điều khiến tôi áp lực không chỉ là tìm cách dỗ con, mà còn là phải làm sao giữ bình tĩnh và tập trung để lái xe.

Chiếc ghế an toàn và những khó khăn không ngờ

Tôi từng nghĩ điều khó nhất khi quy định bắt buộc sử dụng ghế an toàn cho trẻ em trên ô tô có hiệu lực sẽ là chọn mua loại ghế nào, lắp đặt ra sao hay tốn thêm bao nhiêu chi phí. Nhưng hóa ra, những thứ đó đều có thể giải quyết. Điều khiến tôi thực sự căng thẳng lại là phản ứng của chính con mình.

Trước đây, mỗi lần lên ô tô, con thường đòi ngồi cạnh mẹ hoặc được bế một lúc rồi mới chịu ngồi yên. Còn bây giờ, cứ thấy mẹ bế lại gần chiếc ghế trẻ em là con bắt đầu vùng vẫy. Có hôm mới cài xong dây an toàn, bé đã khóc um lên. Và xe chưa kịp nổ máy, cả nhà đã rối cả lên.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Áp lực từ tiếng khóc của con khi lái xe

Lần đầu gặp tình huống này, tôi cũng rất sốt ruột. Người lớn chỉ nghĩ đơn giản rằng chiếc ghế ấy giúp con an toàn hơn, nhưng với một đứa trẻ còn quá nhỏ, đó lại là cảm giác bị giữ chặt, bị tách khỏi vòng tay bố mẹ và phải ngồi một mình ở một vị trí hoàn toàn xa lạ.

Có những chuyến đi chỉ vài cây số nhưng tôi thấy dài như vài trăm cây số. Tiếng khóc của con cứ kéo dài phía sau khiến người cầm lái như tôi không thể tập trung hoàn toàn. Thỉnh thoảng nhìn qua gương chiếu hậu thấy con nước mắt ngắn nước mắt dài, hai vợ chồng chỉ muốn dừng xe lại để bế con một lúc. Nhưng nhiều khi đang đi trên cao tốc, xót ruột cũng chẳng biết phải làm sao.

Tôi tin rằng không phải mỗi mình rơi vào hoàn cảnh đó. Nhiều phụ huynh chắc cũng từng trải qua cảm giác vừa thương con, vừa lo cho sự an toàn của cả gia đình. Đặc biệt với những người thường xuyên phải tự mình lái xe đưa con đi học hay đi chơi, áp lực còn lớn hơn khi trên xe chỉ có hai bố con hoặc hai mẹ con.

Lựa chọn giữa cảm xúc và lý trí

Đã có lúc tôi tự hỏi liệu có nên tháo dây ra vài phút để con nín khóc rồi cài lại sau. Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua nhưng cũng đủ khiến tôi giật mình. Nếu đúng lúc đó xảy ra một tình huống phanh gấp hay một va chạm bất ngờ thì sao? Chỉ cần vài giây thiếu an toàn cũng có thể để lại hậu quả mà không người làm cha mẹ nào muốn nghĩ đến.

Nghĩ vậy để tự nhắc mình phải kiên định, nhưng nói thì dễ hơn làm. Bởi cảm xúc của người làm cha mẹ nhiều khi không đi cùng lý trí. Nghe con khóc liên tục, ai cũng thương. Nhất là khi con còn quá nhỏ để hiểu vì sao hôm nay bố mẹ lại bắt mình ngồi ở một chiếc ghế riêng, bị cài dây chặt hơn mọi khi.

Bài học về sự kiên nhẫn và hình thành thói quen

Nhưng rồi sau vài tuần, tôi nhận ra vấn đề không nằm ở chiếc ghế, mà ở việc con chưa quen với một thói quen mới. Cũng giống như ngày đầu đi học hay lần đầu phải tự ngủ riêng, mọi sự thay đổi đều cần thời gian. Những chuyến đi ngắn, những lần kiên nhẫn dỗ dành trước khi lên xe hay vài món đồ chơi quen thuộc mang theo đã giúp tình hình khá hơn. Con vẫn khóc, nhưng không còn dai dẳng như những ngày đầu.

Tôi cũng học được cách bình tĩnh hơn sau vô-lăng. Thay vì liên tục ngoái lại nhìn con hay cố dỗ dành trong lúc lái xe, tôi tập trung điều khiển xe an toàn, chỉ dừng lại khi thực sự cần thiết. Có lẽ chính sự bình tĩnh của người lớn cũng giúp trẻ cảm thấy yên tâm hơn.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Đến bây giờ, con tôi vẫn chưa hoàn toàn thích ngồi ghế trẻ em. Vẫn có những hôm vừa cài dây xong là mếu máo, có hôm cả quãng đường vẫn sụt sùi. Tôi vẫn xót như mọi ông bố khác. Nhưng nếu phải lựa chọn giữa vài chục phút con không vui và việc giảm thiểu rủi ro cho con khi ngồi trên ô tô, tôi biết mình nên chọn điều gì.

Tôi tin nhiều gia đình sẽ còn trải qua giai đoạn giống như nhà mình. Có thể sẽ có những chuyến đi bắt đầu bằng nước mắt, bằng sự mệt mỏi của cả bố mẹ lẫn con. Nhưng tôi hy vọng rồi sẽ đến một ngày, việc ngồi ghế an toàn cũng sẽ trở thành một thói quen tự nhiên, giống như người lớn lên xe là cài dây an toàn. Và khi nhìn lại, có lẽ những ngày "ngồi trên đống lửa" sau vô-lăng chỉ còn là một ký ức đáng nhớ trong hành trình cùng con lớn lên.

Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một người sống và làm việc tại TP.HCM. Đóng góp bài viết, câu hỏi xin gửi về xe@thanhnien.vn hoặc thainguyenthanhnien@gmail.com.