Căn nhà chồ ven biển và hành trình bám trụ của bà ngoại
Thuở nhỏ, cậu bé Long sống cùng bà ngoại trong một căn nhà chồ nhỏ bé, nằm lọt thỏm ở mép ghềnh biển. Qua nhiều mùa bão đi qua, những con sóng hung dữ đã nuốt chửng gần hết phần đất, chỉ chừa lại vài chiếc cọc trơ trọi. Nếu muốn, biển cả có thể dễ dàng đớp gọn mảnh đất này, nhưng bà ngoại luôn tin rằng nhờ có thần Nam Hải che chở nên mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.
Niềm tin và sự kiên cường trước thiên nhiên
Tuy nhiên, Long không nghĩ như vậy. Cậu tin rằng chính sự kiên cường của bà ngoại mới là yếu tố then chốt. Dù căn nhà có đổ sập, bà vẫn kiên quyết dựng lại, và trên mảnh đất nhỏ hẹp còn sót lại, bà trải bạt căng lều để tiếp tục sinh sống. Căn nhà ấy đứng trơ trọi giữa biển khơi, tựa như chiếc răng cuối cùng trên mảng lợi của bà ngoại, một biểu tượng của sự bền bỉ và không khuất phục.
Qua bao mùa gió gào sóng thét, biển cả dường như hậm hực và cay cú vì không thể nhổ bỏ được sự hiện diện ấy. Trước một bà già coi sóc đình biển với ý chí sắt đá, đại dương rộng lớn cũng phải bất lực, để lại bài học sâu sắc về sức mạnh của con người khi đối mặt với thiên nhiên.
Tác giả: Lê Đức Dương
Giọng đọc: Xuân Khoa
Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt
Minh họa: Họa sĩ Văn Nguyễn
Thời lượng: 22 phút 25 giây



