Lứa U23 Thường Châu dần khép lại vai trò, quá trình chuyển giao lực lượng rõ nét
Lứa cầu thủ U23 Thường Châu – những người từng làm nên kỳ tích lịch sử tại vòng chung kết U23 châu Á năm 2018 – đang dần khép lại vai trò quan trọng trong đội tuyển quốc gia Việt Nam. Số lượng góp mặt của họ ngày càng ít đi, đánh dấu một giai đoạn chuyển giao lực lượng đầy ý nghĩa.
Sự vắng bóng ngày càng rõ
Ở trận đấu gần nhất gặp Malaysia tại vòng loại Asian Cup 2027, chỉ còn một vài gương mặt quen thuộc từ thế hệ vàng này xuất hiện. Điều này cho thấy quá trình thay đổi nhân sự đang diễn ra rõ rệt và không thể đảo ngược.
Nếu tính cả các cầu thủ dự bị, lứa U23 Thường Châu hiện chỉ còn 5 người trong danh sách đội tuyển Việt Nam. Đó là các cái tên: Đỗ Duy Mạnh, Trần Đình Trọng, Đoàn Văn Hậu, Nguyễn Xuân Mạnh và Nguyễn Quang Hải. Nhóm cầu thủ này đều sinh từ năm 1996 - 1997 (29 - 30 tuổi) và đều xuất thân từ CLB Hà Nội.
Sự phân hóa rõ rệt giữa các nhóm
Trong khi nhóm cầu thủ từ CLB Hà Nội vẫn còn duy trì được vị trí, thì nhóm cầu thủ từ HAGL và các đội bóng khác đều không còn một ai. Các cầu thủ như Công Phượng, Xuân Trường, Văn Thanh, Hồng Duy… sau khi chia tay CLB chủ quản để về nhiều đội bóng khác nhau đã có sự phân hóa rõ rệt.
- Một số người bỗng xuống hẳn phong độ
- Một số khác bị chấn thương nặng nên dần lu mờ tại V-League
- Nhiều cầu thủ còn chấp nhận xuống thi đấu cho các đội hạng nhất như Công Phượng, Xuân Trường (Trường Tươi Đồng Nai), Hà Đức Chinh (Bắc Ninh) khiến hình ảnh ít nhiều bị ảnh hưởng
Một số trường hợp khác như trung vệ Bùi Tiến Dũng (Thể Công Viettel), Phan Văn Đức (CLB Hà Nội) bị chấn thương triền miên, không còn giữ được phong độ đỉnh cao khi bước vào tuổi 30.
Những ngoại lệ hiếm hoi
Quang Hải là một trong số ít cái tên còn trụ lại và giữ vững phong độ ổn định. Trong khi đó, Văn Hậu đang dần lấy lại phong độ sau thời gian dài chữa trị chấn thương, cho thấy sự kiên trì và nỗ lực không ngừng.
Vấn đề không nằm ở tuổi tác
Đáng nói, ở độ tuổi khoảng 30, nhiều cầu thủ trên thế giới vẫn đang thi đấu đỉnh cao và cống hiến xuất sắc. Điều này cho thấy vấn đề của bóng đá Việt Nam không nằm ở tuổi tác, mà nằm ở khả năng duy trì phong độ, thể lực và sự ổn định lâu dài.
Nhiều cầu thủ cho thấy sự thiếu chuyên nghiệp trong đời sống cầu thủ, dẫn đến những hệ lụy khó lường về sau. Một khía cạnh quan trọng khác là khi bị chấn thương, các cầu thủ rất ít được tư vấn, theo dõi đầy đủ bởi đội ngũ y học thể thao chuyên nghiệp.
Hệ thống chăm sóc chưa đầy đủ
Các huấn luyện viên có tâm, tôn trọng việc hồi phục hoàn toàn của cầu thủ vì tương lai của họ vẫn còn thiếu. Thay vào đó, họ thường bị đốt giai đoạn cho thành tích nhất thời, gây ra những hậu quả nghiêm trọng.
Những trường hợp như Đình Trọng, Văn Hậu cứ tái phát chấn thương liên tục do trở lại thi đấu quá sớm trước đây là ví dụ điển hình. Sau này, cả hai đã chấp nhận nghỉ ngơi lâu dài để chấn thương hoàn toàn bình phục, mới trở lại thi đấu với phong độ gần như tốt nhất.
Quá trình chuyển giao lực lượng từ thế hệ U23 Thường Châu sang các tài năng trẻ hơn đang diễn ra mạnh mẽ. Đây là thời điểm quan trọng để bóng đá Việt Nam rút ra những bài học quý giá về đào tạo, chăm sóc và phát triển cầu thủ một cách bền vững.



