Áp lực tâm lý đang đè nặng lên HLV Mikel Arteta sau trận hòa 1-1 trên sân Atletico Madrid ở lượt đi bán kết Champions League. Nhà cầm quân người Tây Ban Nha mang theo trạng thái ấm ức rõ ràng, nhưng nếu chỉ dừng lại ở cảm xúc, Arsenal sẽ khó đi tiếp. Thứ mà “Pháo thủ” cần ở lượt về là một cách chơi sắc nét hơn, đủ sức xuyên thủng hệ thống phòng ngự khó chịu của đội bóng Tây Ban Nha.
Những lời than vãn của Arteta
Những ngày qua, Arteta liên tục nói về trọng tài. Từ tình huống Nick Pope phạm lỗi với Viktor Gyokeres, đến pha tranh chấp giữa Abdukodir Khusanov và Kai Havertz. Quan điểm của ông rất rõ: Arsenal đã chịu thiệt. Có thể đúng, có thể không hoàn toàn chính xác. Nhưng cách Arteta phản ứng cho thấy áp lực đang đè nặng. Arsenal đang tiến sát chức vô địch Ngoại hạng Anh đầu tiên sau hơn hai thập kỷ, và chính điều đó khiến mọi chi tiết nhỏ trở nên nhạy cảm.
Tình huống gây tranh cãi
Ở Madrid, cảm giác “bị xử ép” càng lớn hơn. Tình huống gây tranh cãi nhất là quả phạt đền bị hủy ở phút 78. Ban đầu, trọng tài Danny Makkelie cho Arsenal hưởng 11m sau pha va chạm giữa David Hancko và Eberechi Eze. Sau khi xem VAR, ông đổi quyết định. Vấn đề nằm ở chỗ là có tiếp xúc, nhưng VAR kết luận là chưa đủ để thổi phạt. Điều đó đồng nghĩa Eze bị xem là ngã quá dễ. Với Arteta, đây là chi tiết khó chấp nhận.
Phản ứng từ Simeone
Phía bên kia, Diego Simeone cũng có góc nhìn riêng. Ông cho rằng quả phạt đền Arsenal được hưởng trước đó là không xứng đáng, khi Gyokeres dường như chủ động tìm va chạm. “El Cholo” nhún vai: “VAR đôi khi lấy đi, đôi khi bù lại”. Nghe đơn giản, nhưng đủ để châm thêm lửa.
Chuyên môn mới là chìa khóa
Thế là câu chuyện chuyển sang tâm lý. Arteta có xu hướng biến những điều như vậy thành động lực. Ông muốn học trò bước vào trận lượt về với cảm giác phải chứng minh điều gì đó. Kiểu càng bị nghi ngờ, càng phải chơi tốt. Cách tiếp cận này có thể giúp Arsenal bùng nổ về tinh thần. Nhưng bóng đá đỉnh cao không vận hành chỉ bằng cảm xúc.
Nhìn lại trận lượt đi
Hãy tập trung vào sân cỏ. Nhìn lại trận lượt đi, Arsenal kiểm soát bóng khá ổn sau quãng đầu bị ép. Họ giữ nhịp tốt trong hiệp một, cầm bóng chắc và không để trận đấu trôi khỏi tầm tay. Vấn đề là ở khâu cuối. Cơ hội rõ ràng quá ít. Một vài pha đi bóng của Noni Madueke tạo cảm giác nguy hiểm. Martin Odegaard có một tình huống phản công đáng chú ý. Bàn thắng đến từ chấm phạt đền của Gyokeres. Ngoài ra, gần như không có tình huống nào khiến hàng thủ Atlético thực sự chao đảo.
Hiệp hai còn khó hơn. Arsenal gần như “tắt điện” trong khâu tấn công. Tình huống của Eze, nếu được công nhận, có thể thay đổi tất cả. Nhưng bóng đá không có chữ “nếu”. Họ thậm chí may mắn khi không thua. Trong khi đó, Atletico chơi đúng bản sắc, pressing tốt hơn, chuyển trạng thái nhanh và tạo ra nhiều cơ hội rõ ràng. Ademola Lookman bỏ lỡ 2 cơ hội rất ngon ăn. Antoine Griezmann sút trúng xà ngang và còn vài pha xử lý chưa đủ sắc. Thủ môn Jan Oblak nhận xét: “Atletico cảm thấy họ chơi tốt hơn và rời trận với sự tự tin”. Đó là điều Arsenal phải lưu ý.
Bài test thực sự cho Arteta
Trận lượt về vì thế sẽ là bài test thực sự cho Arteta. Ông có thể có lại Bukayo Saka, Eze và thậm chí là Havertz. Những cái tên này giúp Arsenal đa dạng hơn trong cách tiếp cận khung thành. Nhưng cốt lõi vẫn là ý tưởng chơi bóng. Arsenal cần nhiều pha xâm nhập trực diện hơn, tốc độ luân chuyển bóng cao hơn và sự quyết đoán trong khu vực 1/3 cuối sân. Nếu tiếp tục chơi đúng bài nhưng thiếu sắc, họ rất dễ rơi vào thế trận mà Atletico rất thích. Marcos Llorente nhấn mạnh: “Đây là hai đội có bản sắc rất rõ ràng. Trận lượt về sẽ là một cuộc chiến khác”. Một thông điệp mang tính cảnh báo.
Với Arsenal, câu hỏi đơn giản: họ muốn mang theo sự ấm ức, hay biến nó thành thứ gì đó cụ thể hơn trên sân? Trước khi nghĩ đến Atletico, Arteta nên ngừng than vãn để tập trung vào derby London với Fulham, vòng 35 Premier League. Arsenal có cơ hội nới rộng khoảng cách với Man City lên thành 6 điểm nếu họ hạ Fulham tại Emirates.



