Thợ sửa túi Hàn Quốc thắng kiện Louis Vuitton sau 4 năm pháp lý căng thẳng
Thợ sửa túi thắng kiện Louis Vuitton sau 4 năm

Thợ sửa túi Hàn Quốc chiến thắng Louis Vuitton sau cuộc chiến pháp lý kéo dài 4 năm

Sau gần bốn năm đối mặt với áp lực từ vụ kiện của thương hiệu thời trang cao cấp Louis Vuitton, ông Lee Kyung Han, 58 tuổi, chủ một tiệm sửa đồ tại quận Gangnam, Seoul, cuối cùng đã đón nhận phán quyết thuận lợi từ Tòa án Tối cao Hàn Quốc. Ngay khi kết quả được công bố, ông Lee chia sẻ với truyền thông rằng quãng thời gian kiện tụng khiến ông căng thẳng đến mức từng nghĩ đến việc bỏ cuộc. Tuy nhiên, một câu hỏi đã thúc đẩy ông kiên trì theo đuổi đến cùng: "Tại sao việc một khách hàng mang đồ đạc của chính mình đi sửa chữa lại bị coi là có tội?"

Hành trình từ dịch vụ "reform" túi hiệu đến cáo buộc xâm phạm thương hiệu

Ông Lee Kyung Han có hơn 35 năm kinh nghiệm trong nghề sửa quần áo và điều hành một cửa tiệm rộng khoảng 130 mét vuông với 4-5 nhân viên. Trong giai đoạn từ năm 2017 đến 2021, ông nhận dịch vụ reform (tái thiết kế) các túi xách Louis Vuitton do khách hàng mang đến. Công việc của ông bao gồm tháo rời túi, tận dụng phần da và phụ kiện kim loại để tạo ra những sản phẩm mới với kích thước và kiểu dáng khác biệt theo yêu cầu cá nhân của từng khách hàng.

Vào tháng 2 năm 2022, Louis Vuitton đã đệ đơn kiện ông Lee, cáo buộc rằng hành vi này làm tổn hại đến chức năng nhận diện nguồn gốc và đảm bảo chất lượng của nhãn hiệu, từ đó cấu thành hành vi xâm phạm thương hiệu. Ông Lee bày tỏ sự bối rối khi nhận được đơn kiện, cho rằng việc chỉnh sửa đồ dùng là hoạt động phổ biến, tương tự như việc sửa quần áo của cha mẹ để truyền lại cho con cái. Ông đặt ra câu hỏi sâu sắc: "Vì sao chỉ vì đó là một chiếc túi xa xỉ mà việc cải tạo lại bị xem là vi phạm pháp luật?"

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Thất bại ở hai cấp tòa nhưng chiến thắng tại Tòa án Tối cao

Ở cả phiên sơ thẩm và phúc thẩm, ông Lee đều phải đối mặt với thất bại. Các tòa án trước đó nhận định rằng các sản phẩm sau khi cải tạo có khả năng được giao dịch trên thị trường đồ cũ, do đó có thể được xem là "hàng hóa" độc lập. Hơn nữa, tòa cho rằng người tiêu dùng thông thường có thể hiểu nhầm rằng những sản phẩm này vẫn có nguồn gốc từ Louis Vuitton, dẫn đến việc cấu thành hành vi sử dụng nhãn hiệu trái phép. Kết quả, ông Lee bị yêu cầu bồi thường 15 triệu won, tương đương hơn 270 triệu đồng.

Tuy nhiên, sau bốn năm kháng án kiên trì, Tòa án Tối cao Hàn Quốc đã đưa ra một cách nhìn hoàn toàn khác về vụ việc. Theo phán quyết mới, khi một sản phẩm được sửa đổi hoặc gia công theo ủy quyền của chính chủ sở hữu và chỉ nhằm mục đích sử dụng cá nhân, thì về nguyên tắc không được xem là "sử dụng nhãn hiệu" theo Luật Nhãn hiệu. Nếu không có ý định phân phối riêng ra thị trường, hành vi đó không thể bị coi là xâm phạm thương hiệu.

Ông Lee nhấn mạnh rằng ở hai phiên tòa trước, ngay cả quyền tự do sử dụng tài sản của cá nhân cũng bị xem là trái pháp luật. Ông chia sẻ thêm rằng nhiều khách hàng từng lo lắng việc mang đồ đi sửa có thể gây rắc rối pháp lý, nhưng với phán quyết lần này, quyền đó đã được công nhận một cách rõ ràng hơn.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Ngoại lệ quan trọng và ý nghĩa sâu rộng của phán quyết

Dù vậy, Tòa án Tối cao cũng nhấn mạnh một ngoại lệ quan trọng: Nếu chủ sở hữu đặt cải tạo sản phẩm với mục đích phân phối ra thị trường và xâm phạm nhãn hiệu, khi người thợ biết điều đó mà vẫn đồng ý tham gia, họ có thể phải chịu trách nhiệm liên đới. Ông Lee hoàn toàn đồng tình với quan điểm này, cho rằng nếu sản xuất hàng loạt và đưa ra thị trường, đó rõ ràng là hành vi vi phạm. Tuy nhiên, việc sửa lại món đồ do khách hàng gửi gắm để làm mới theo đúng nhu cầu cá nhân và trả lại cho họ là một câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Cuộc chiến pháp lý kéo dài gần 4 năm đã tạo ra áp lực không nhỏ về cả chi phí kiện tụng lẫn tinh thần cho ông Lee. Ông thừa nhận rằng mọi chuyện có thể kết thúc sớm hơn nếu ông ngừng công việc của mình, nhưng vì tin tưởng rằng đây là vấn đề thuộc về lẽ thường và công bằng, ông đã chọn cách theo đuổi công lý đến cùng.

Phán quyết này không chỉ mang ý nghĩa cá nhân đối với ông Lee, mà còn có tác động sâu rộng đến nhiều người làm việc trong lĩnh vực sửa chữa và cải tạo hàng hóa xa xỉ tại Hàn Quốc. Theo ông, điều quan trọng nhất là nó khẳng định quyền của người tiêu dùng được tự do quyết định cách sử dụng tài sản của chính mình.

Trong bối cảnh thị trường hàng hiệu ngày càng phát triển mạnh mẽ, cùng với xu hướng tái chế và cá nhân hóa sản phẩm đang lên ngôi, phán quyết của Tòa án Tối cao Hàn Quốc được xem như một cột mốc quan trọng, giúp thiết lập lại ranh giới rõ ràng giữa quyền bảo hộ thương hiệu và quyền định đoạt tài sản hợp pháp của người mua.