Thi thể người mẫu trong túi váy cưới: Bi kịch hôn nhân chớp nhoáng ở Wales
Mới quen hơn hai tháng, Kirsty Wilkinson, một người mẫu 24 tuổi, đã kết hôn với Paul Grabham, người mà cô coi là "tình yêu định mệnh". Tuy nhiên, hơn một năm sau, vào tháng 4/2009, thi thể của cô được phát hiện trong một chiếc valy, được quấn trong chính chiếc túi đựng váy cưới màu hồng mà cô đã mua để bảo quản bộ váy trước ngày trọng đại. Sự việc này hé lộ một bi kịch hôn nhân đầy đau lòng và bạo lực.
Phát hiện chấn động
Sáng ngày 6/4/2009, một tài xế xe tải đang đậu trong đường hầm gần thị trấn Porthcawl, miền nam xứ Wales, đã phát hiện một chiếc valy nằm trong bờ kè. Ban đầu, anh nghĩ rằng nó rơi từ giá nóc của một chiếc ôtô băng qua cầu phía trên, nhưng khi mở ra, anh thấy một bàn tay và ít tóc vàng dính máu. Cảnh sát ngay lập tức liên tưởng đến vụ mất tích của Kirsty Wilkinson, được chồng cô là Paul Grabham trình báo vào ngày 30/3. Lần cuối cùng bạn bè nhìn thấy Kirsty là tại một buổi đi chơi hộp đêm vào tối 27/3.
Thi thể được bọc trong hai túi đựng rác màu đen, với phần đầu và chân được bọc riêng, và được quấn trong một chiếc túi đựng áo vest màu hồng. Mẹ của Kirsty, bà Cathy, đã sốc khi nhận dạng thi thể con gái vì khuôn mặt bị đánh đập đến biến dạng, với mũi gãy và xương hàm gãy. Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy mức độ bạo lực tàn ác mà Kirsty phải chịu đựng trước khi chết, bao gồm những vết bầm tím in dấu ngón tay quanh cổ và một xương móng bị gãy, cho thấy hung thủ đã dùng lực rất mạnh.
Mối quan hệ đầy dấu hiệu báo động
Kirsty và Paul đã có một cuộc hôn nhân chớp nhoáng, với lời cầu hôn chỉ sau ba tuần gặp gỡ và đám cưới diễn ra bốn tuần sau đó, bất chấp sự khuyên can của gia đình. Bà Cathy cho biết, không lâu sau đám cưới, Kirsty bắt đầu có những thay đổi hành vi đáng lo ngại. Cô thường chạy ra khỏi nhà "như một con thỏ hoảng sợ" mỗi khi chồng bấm còi xe bên ngoài, và gia đình nhận thấy cô "trông không còn giống chính mình".
Theo chuyên gia tâm lý học pháp y Catrin Williams, những bức thư giữa cặp đôi cho thấy dấu hiệu của hành vi kiểm soát cưỡng chế, bao gồm việc kiểm soát mọi hoạt động, cô lập và kiểm soát những người bạn mà họ gặp gỡ. Bà Cathy cũng tiết lộ rằng Paul từng bóp cổ Kirsty đến mức cô "thực sự nghĩ rằng mình sắp chết" tại một bữa tiệc.
Bằng chứng buộc tội
Paul khai với cảnh sát rằng vào đêm Kirsty mất tích, anh ta cũng đi chơi hộp đêm cùng cô nhưng say xỉn và gọi taxi về một mình. Tuy nhiên, hàng xóm nghe thấy những tiếng động lạ vào lúc 3-4h sáng ngày 28/3, bao gồm tiếng la hét như bị bịt miệng, tiếng va đập và tiếng vật nặng bị kéo lê từ phòng tắm. Một nhân chứng ở quán bar nhớ lại đã phục vụ Kirsty một ly cocktail có miếng táo nổi bên trong, và chuyên gia pháp y tìm thấy một miếng táo trong ruột non của cô, phù hợp với thời điểm tử vong.
Nhà khoa học pháp y Claire Morse phát hiện những vết máu nhỏ trên tường và sàn nhà căn hộ của cặp đôi, với phân tích ADN trùng khớp với Kirsty. Các chuyên gia cũng tìm thấy vết máu của Kirsty trên quần áo của Paul. Hồ sơ điện thoại cho thấy điện thoại của Paul phát tín hiệu tại hiện trường vứt thi thể vào lúc 10h30 ngày 31/3.
Phiên tòa và bản án
Tháng 1/2010, Paul bị xét xử tội giết Kirsty. Công tố viên cho rằng Paul đã tấn công vợ dã man, đấm liên tục và bóp cổ cô đến chết sau một cuộc cãi vã. Sau đó, anh ta nhét thi thể vào túi đựng váy cưới và ném xuống từ một cây cầu cách đó hơn 30 km. Chỉ vài giờ sau án mạng, Paul đã lên mạng nhắn tin tìm kiếm niềm vui với một phụ nữ khác.
Ngày 4/2/2010, Paul bị kết tội giết người và nhận án tù chung thân với thời hạn tối thiểu 19 năm. Thẩm phán nhận xét rằng Paul không hề thể hiện chút hối hận nào trong suốt phiên tòa. Bi kịch này nhấn mạnh sự nguy hiểm của bạo lực gia đình và hậu quả thảm khốc từ những mối quan hệ vội vàng.



