Từng là trung tâm của thị trấn công nghiệp New Britain, nhà máy cuối cùng của Stanley Black & Decker sắp đóng cửa vĩnh viễn. Lý do chính thức nghe có vẻ kỹ thuật: khách hàng muốn thước cuộn in số hai mặt, nhưng nhà máy tại Mỹ chỉ in được một mặt. Tuy nhiên, đằng sau đó là một quyết định kinh tế thực dụng và đầy cay đắng về sự dịch chuyển chuỗi cung ứng.
Hai thế kỷ sản xuất tại Mỹ
Trong suốt hai thế kỷ, Stanley Black & Decker nổi tiếng với những nhà máy kéo dài dọc theo phố Myrtle, sản xuất hàng triệu tua vít, máy khoan và dụng cụ cầm tay góp phần xây dựng nước Mỹ. Nhưng giờ đây, sản xuất đã dừng lại, các đợt sa thải bắt đầu và vào ngày 18/5 tới, nhà máy thước cuộn cuối cùng tại quê nhà Stanley sẽ đóng cửa vĩnh viễn, xóa sổ 300 việc làm cuối cùng của một đế chế từng thuê tới 5.000 lao động tại đây.
Lý do gây tranh cãi
Stanley tuyên bố thị hiếu thay đổi: thợ hiện nay muốn thước có số in hai mặt để dễ đọc. Nhà máy New Britain không có máy in hai mặt, và thay vì đầu tư, Stanley chọn tập trung sản xuất tại Thái Lan, nơi dây chuyền in hai mặt đã sẵn sàng. Công ty cho rằng đầu tư thêm vào New Britain là không khôn ngoan về tài chính.
Lý do này vấp phải sự hoài nghi từ người dùng trung thành. Scott Bagley, chủ Mulberry Woodworking, cho biết ông dùng thước Stanley 20 năm và chưa thấy bất lợi từ thước một mặt. Công nhân nhà máy cũng cho rằng đây chỉ là cái cớ để chuyển sản xuất sang nước có chi phí thấp. Pete Cayer, nhân viên phòng thí nghiệm bị sa thải, nói chưa từng nghe khách hàng phàn nàn về vấn đề một hay hai mặt.
Theo ImportGenius, Stanley tăng nhập khẩu thước cuộn từ Thái Lan từ 555 container năm 2019 lên 789 container năm ngoái. Tại Home Depot Chicago, trong 17 mẫu thước Stanley sản xuất tại Thái Lan, chỉ 5 mẫu in hai mặt, càng làm dấy lên nghi vấn.
Áp lực chi phí và lợi nhuận
Nguyên nhân thực sự là áp lực cắt giảm chi phí và tối ưu lợi nhuận sau đại dịch Covid-19. Sản xuất tại Thái Lan tiết kiệm 75% chi phí nhân công so với Mỹ. Năm 2023, Stanley đã đóng cửa nhà máy tại Texas sau trục trặc tự động hóa.
Sự dịch chuyển đã diễn ra từ thập niên 1960, khi New Britain còn là 'Hardware City'. Các nhà máy gạch đỏ lần lượt đóng cửa, sản xuất di cư sang Mexico, Trung Quốc và Thái Lan. Cuộc đình công năm 2003 với khẩu hiệu 'Hãy yêu nước Mỹ' không thể ngăn các nhà quản trị tìm kiếm lợi nhuận cao hơn.
Cựu Thị trưởng New Britain, Erin Stewart, cho biết bà nghi ngờ kế hoạch này từ lâu nhưng chỉ nhận được câu trả lời vòng vo. 'Họ luôn nói: Chúng tôi vẫn ở đây... vào lúc này'.
Nỗi đau mất bản sắc
Việc Stanley rời đi không chỉ mất việc làm, mà còn là sự biến mất của bản sắc. Thành phố có bảo tàng lịch sử công nghiệp và tranh tường về những người thợ. Dù vậy, thị trường lao động mở ra cơ hội khác: Thị trưởng Bobby Sanchez lạc quan rằng các công ty phụ tùng máy bay hay nhà thầu quân sự như General Dynamics Electric Boat cần 8.000 lao động. Tuy nhiên, mức thu nhập là rào cản. Jonathan Grande, công nhân 8 năm thâm niên với lương 30 USD/giờ, cho biết công việc mới có lương thấp hơn nhiều.
Câu chuyện của Stanley Black & Decker tại New Britain là lời cảnh báo về sự khắc nghiệt của thị trường toàn cầu. Ngay cả sản phẩm tốt nhất thế giới như thước FatMax cũng có thể bị khai tử bởi chính 'anh em' cùng nhà ở nơi chi phí rẻ hơn. 'Hardware City' sẽ phải tìm tên mới, khi tiếng máy nhà máy Stanley cuối cùng lịm dần vào giữa tháng 5 tới.



