Bài học xương máu từ 3 lần 'đu đỉnh' vàng bạc: Đừng để FOMO dẫn lối
Bài học từ 3 lần 'đu đỉnh' vàng bạc: Tránh FOMO

Bài học xương máu từ 3 lần 'đu đỉnh' vàng bạc: Đừng để FOMO dẫn lối

Tôi từng tự tin mình là người tỉnh táo trong chuyện tiền bạc, nhưng hai lần mua vàng đúng đỉnh và một lần lao vào bạc khi giá cao nhất đã thay đổi hoàn toàn quan điểm đó. Ba cú "đu đỉnh" này không khiến tôi phá sản, nhưng đủ để gây hoảng sợ và làm tôi nhìn nhận lại cách tích trữ kim loại quý.

Lần đầu tiên: Vàng tăng sốt và cơn sốt FOMO

Lần đầu tiên xảy ra khi giá vàng tăng liên tục trong nhiều ngày. Ở mọi nơi, từ quán cà phê đến văn phòng, mọi người đều bàn tán về lợi nhuận. Ban đầu, tôi chỉ định mua một ít để phòng thân, nhưng nhìn giá tăng mỗi ngày, tôi bắt đầu nghĩ "phải chơi lớn". Thế là tôi dốc gần hết khoản tiết kiệm để mua vào đúng tuần giá lập đỉnh. Chỉ vài ngày sau, vàng hạ nhiệt. Tôi không lỗ nặng, nhưng cảm giác nhìn tài khoản "bốc hơi" một khoản khiến tôi mất ăn mất ngủ.

Lần thứ hai: Bạc và bài học chưa học được

Tình hình tương tự với bạc. Nghe nói bạc "chưa tăng nhiều như vàng" và "còn nhiều dư địa", tôi lại thấy cơ hội và mua khá mạnh tay. Tuy nhiên, bạc biến động không kém vàng. Chỉ vài tuần sau, giá quay đầu giảm sâu. Lần này, tôi không chỉ tiếc tiền mà còn tiếc vì mình đã không học được bài học từ lần "đu đỉnh" vàng trước đó.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

1. Đừng mua vì sợ bị bỏ lại phía sau

Cả ba lần đu đỉnh của tôi đều bắt đầu bằng cảm giác sợ bỏ lỡ cơ hội. Khi ai cũng nói về lợi nhuận và giá tăng liên tục, tôi cảm thấy nếu không mua ngay, mình sẽ là người duy nhất đứng ngoài cuộc. Quyết định khi đó không dựa trên kế hoạch tài chính mà dựa trên cảm xúc và đám đông. Sau này, tôi mới thấm: lúc mình thấy sốt ruột nhất thường là lúc rủi ro cao nhất. Giá tăng mạnh trong thời gian ngắn hiếm khi là vùng an toàn để mua tích trữ dài hạn. Bây giờ, mỗi khi thị trường "nóng", tôi không vội mở ví mà tự hỏi: nếu giá đi ngang hoặc giảm, mình có thấy ổn không? Nếu câu trả lời là không, tôi biết mình đang bị FOMO dẫn dắt.

2. Tiền mua vàng, mua bạc phải là tiền "ngủ yên" được

Sai lầm lớn của tôi không chỉ là mua lúc giá cao mà còn dùng khoản tiền lẽ ra dành cho kế hoạch ngắn và trung hạn. Vì thế, mỗi khi giá giảm, tôi cảm thấy áp lực. Tôi liên tục mở ứng dụng xem giá, tâm trạng lên xuống theo từng nhịp biến động. Từ trải nghiệm đó, tôi đặt ra nguyên tắc: tiền mua vàng bạc phải là tiền nhàn rỗi thật sự, không dính đến chi tiêu quan trọng trong vài năm. Khi không bị áp lực phải bán sớm, tôi thấy mình bình tĩnh hơn rất nhiều. Giá có lên có xuống, nhưng tôi không còn hoảng hốt. Kim loại quý với tôi giờ là phần dự trữ dài hạn, không phải công cụ để lướt sóng hay "gỡ gạc" nhanh.

3. Mua từng phần nhỏ chứ đừng cố đoán đỉnh bắt đáy

Trước đây, tôi luôn muốn mua một lần cho "đã" và phải mua ở mức giá mà tôi tin là hợp lý nhất. Nhưng thực tế là tôi chẳng bao giờ đoán đúng đỉnh và đáy, và thực ra không ai làm nổi chuyện này. Bây giờ, tôi chia nhỏ số tiền định mua thành nhiều phần, mua dần theo thời gian. Có lúc mua cao, có lúc mua thấp, nhưng giá trung bình dễ chịu hơn rất nhiều so với việc dồn hết vào một thời điểm. Cách này không làm tôi lời đậm khi giá tăng mạnh, nhưng đổi lại, tôi ngủ ngon hơn và ít tự trách mình hơn.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Kết luận: Học phí cho bài học tài chính

Nhìn lại, tôi không còn xem ba lần đu đỉnh đó là "tai nạn tài chính" nữa. Chúng giống như học phí cho một môn học mà trước đây tôi nghĩ mình đã hiểu, nhưng thực ra chưa hề. Nhờ những lần mua sai thời điểm, tôi hiểu rõ hơn giới hạn chịu rủi ro của bản thân, nhận ra cảm xúc có thể nguy hiểm hơn biến động giá, và thấm nhuần rằng tích lũy bền vững quan trọng hơn cảm giác thắng nhanh.