Benjamin Strong Và Cuộc Cách Mạng Trong Chính Sách Tiền Tệ Thế Kỷ XX
Trong những năm 1920, thế giới tài chính chứng kiến sự trỗi dậy của những nhân vật quyền lực, trong đó nổi bật là Benjamin Strong, người đứng đầu Ngân hàng Dự trữ Liên bang New York. Ông cùng với Norman, Thống đốc Ngân hàng Anh, và Schacht, Thống đốc Ngân hàng Trung ương Đức, được mệnh danh là “ba chàng lính ngự lâm” của đấu trường tài chính toàn cầu. Họ đã định hình các chính sách tiền tệ trong thời kỳ biến động, đặc biệt khi vàng từ châu Âu đổ về New York như thác lũ.
Cơn Lũ Vàng Và Thách Thức Đối Với Đồng Đôla
Strong tận mắt chứng kiến những lô vàng được vận chuyển bằng tàu từ châu Âu, tràn vào hầm chứa của các ngân hàng New York. Hiện tượng này dẫn đến tín dụng lan tràn và giá cả tăng cao, đe dọa phá vỡ sự ổn định của đồng đôla. Ban đầu, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ dựa vào việc điều chỉnh lãi suất chiết khấu để kiểm soát môi trường tín dụng. Tuy nhiên, với lượng vàng dồi dào, các ngân hàng thương mại không cần vay tiền từ Ngân hàng Trung ương, khiến phương pháp này trở nên vô hiệu.
Strong nhận ra rằng ông không thể khoanh tay đứng nhìn. Ông buộc phải tìm kiếm một cách tiếp cận hiệu quả hơn để kiểm soát trực tiếp lượng tiền cung ứng. Điều này dẫn đến một bước ngoặt lịch sử trong chính sách tiền tệ.
Sự Ra Đời Của Nghiệp Vụ Thị Trường Mở
Để đối phó với tình trạng dư thừa tiền tệ, Strong đã đi tiên phong với một phương pháp mới: Ngân hàng Trung ương bán trái phiếu kho bạc ra thị trường để rút tiền về. Ngược lại, khi thị trường thiếu tiền, Ngân hàng Trung ương sẽ tạo ra tiền để mua tài sản và bơm đôla vào lưu thông. Ngày nay, cơ chế này được biết đến rộng rãi với tên gọi nghiệp vụ thị trường mở.
Vào thời điểm đó, cách tiếp cận của Strong bị coi là quái đản. Trong hệ thống Bản vị Vàng, vàng là tài sản cốt lõi, đảm bảo sự ổn định tiền tệ. Việc thay thế vàng bằng trái phiếu kho bạc – vốn có nguy cơ vỡ nợ – về cơ bản làm lung lay nền tảng của sự cân bằng giữa tài sản và nợ của Ngân hàng Trung ương. Điều này có thể dẫn đến sự chênh lệch giá trị và xu hướng giảm giá tiền tệ.
Phản Ứng Của Hệ Thống Ngân Hàng Và Ý Nghĩa Lâu Dài
Mặc dù vậy, hệ thống ngân hàng rất hoan nghênh sự đổi mới này. Vàng, dù ổn định, không tạo ra thu nhập từ lãi suất. Trong khi đó, nợ quốc gia (trái phiếu kho bạc) mang lại dòng tiền đều đặn, dựa trên nguồn thu thuế từ người dân. Bằng cách ủng hộ việc thay thế vàng bằng nợ quốc gia, các ngân hàng có thể thu lợi nhuận kép: từ lãi cho vay và từ lãi trái phiếu, chuyển một phần thuế quốc gia vào hệ thống tài chính.
Hành động của Strong không chỉ giải quyết khủng hoảng trước mắt mà còn đặt nền móng cho chính sách tiền tệ hiện đại. Ngày nay, các ngân hàng trung ương trên toàn cầu thường sử dụng ngoại hối và trái phiếu chính phủ làm tài sản dự trữ chính, một phần nhờ vào di sản của những đổi mới từ thế kỷ XX. Câu chuyện về Benjamin Strong và cơn lũ vàng những năm 1920 là một minh chứng cho sự linh hoạt và sáng tạo trong quản lý tài chính, định hình dòng chảy tiền tệ cho các thế hệ sau.



