Quỷ bắt hồn: Phim kinh dị Việt thất vọng với kịch bản sơ sài, ngập lỗi
Quỷ bắt hồn: Phim kinh dị Việt thất vọng, ngập lỗi

Quỷ bắt hồn, bộ phim kinh dị nội địa duy nhất ra rạp trong tháng 7, đang gây thất vọng lớn khi nhận điểm đánh giá 3,5/10 từ Znews. Tác phẩm của đạo diễn Hải Bùi bị chỉ trích vì kịch bản sơ sài, dàn dựng cẩu thả và lãng phí ý tưởng, bất chấp tiềm năng từ chất liệu tín ngưỡng dân gian.

Bối cảnh ra mắt giữa lo ngại về phim kinh dị

Phim ra mắt sau công văn của Cục trưởng Cục Điện ảnh hồi tháng 6, bày tỏ lo ngại về sự tràn lan của dòng phim kinh dị và gợi ý các đơn vị sản xuất, phát hành cân đối cơ cấu thể loại. Quỷ bắt hồn là tác phẩm nội địa duy nhất trong tháng 7, cạnh tranh với dàn phim quốc tế đang đua sức phòng vé.

Đạo diễn Hải Bùi từng gây tranh cãi với Tìm xác: Ma không đầu ra mắt tháng 4 năm ngoái, phim rời rạp chưa đầy 2 tuần, phải sửa bản dựng trước khi trở lại nhưng vẫn không thành công. Lần này, ông đối diện sự hoài nghi từ cả khán giả lẫn giới chuyên môn.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Câu chuyện và thông điệp tiềm năng

Quỷ bắt hồn xoay quanh Hùng (Quang Tuấn), một người cha đơn thân bận rộn, xa cách với con trai Khoa. Khoa sống thiếu hơi ấm mẹ, thường giam mình trong phòng trò chuyện với một cái bóng đen bí ẩn. Sau một tai nạn, hai cha con mắc kẹt tại trạm xá biệt lập giữa rừng, đối mặt với hiện tượng tâm linh kỳ dị.

Phim có thời lượng 103 phút. Đại diện nhà sản xuất cho biết kịch bản hoàn thiện cách đây một năm, gần như hoàn chỉnh khi Cục Điện ảnh ra công văn. Quá trình kiểm duyệt không cắt bất kỳ cảnh nào. Quang Tuấn đóng chính.

Trên nền tín ngưỡng dân gian về quỷ báo oán, biên kịch lồng ghép vấn đề sang chấn tâm lý và quy luật nhân quả. Khoa thiếu tình cảm cha, thấy cha không giữ lời hứa, vô tâm và áp đặt. Ông Hùng chật vật cân bằng cuộc sống, bị ám ảnh bởi sang chấn tuổi thơ. Rắc rối đẩy hai cha con vào cuộc chạy đua thời gian để bảo vệ nhau và nhìn nhận bản thân.

Kịch bản sơ sài, xây dựng nhân vật yếu

Mối quan hệ cha con được xác lập chủ yếu bằng lời thoại thay vì hành động hay chi tiết đời thường. Ông Hùng hiện lên bận rộn giả tạo, sự cô độc của Khoa mơ hồ. Những tình huống mâu thuẫn nặng tính dàn dựng, không giúp khán giả cảm nhận xung đột trung tâm.

Phim liên tục dùng lời thoại giải thích tâm trạng, động cơ, nỗi đau nhân vật, khiến sự đứt gãy kết nối thiếu tự nhiên. Phân cảnh Khoa trò chuyện với thực thể siêu nhiên kỳ quặc, thông tin đưa ra theo kiểu hỏi-đáp để kể lể, thay vì phản ánh tâm lý trẻ tổn thương.

Điện ảnh là nghệ thuật hình ảnh, nhưng Quỷ bắt hồn chọn để lời thoại nói hộ cảm xúc, đồng thời lạm dụng âm nhạc mồi dẫn cảm xúc khán giả.

Phim ngập lỗi, lạm dụng âm thanh và CGI

Câu chuyện đơn giản nhưng bị làm rối rắm không cần thiết. Đạo diễn ôm đồm tình huống râu ria, chèn hài nhảm khiến mạch cảm xúc đứt gãy. Chuỗi ảo giác lặp lại và màn rượt đuổi kỳ quặc giữa thế lực tâm linh với con người khiến phim trở nên ngớ ngẩn.

Càng về cuối, phim loay hoay giải quyết vấn đề, lạc lối trong việc giải thích bi kịch quá khứ của ông Hùng, gần như bỏ quên hóa giải mâu thuẫn với con trai. Đạo diễn cài cắm hình ảnh ẩn dụ như con quay (vòng xoáy số phận), tấm gương (đối diện nội tâm), nhưng chúng không tạo được khoảnh khắc đắt giá giữa câu chuyện phi lý.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Hải Bùi lạm dụng âm nhạc ma mị, tiếng động lớn bất thình lình – cách dựng thường thấy ở phim kinh dị không đủ ám ảnh. Chúng đủ làm khán giả yếu tim giật mình, nhưng không hợp khẩu vị người xem khó tính. Phim có quá nhiều sạn về tình tiết, nhân vật.

Nhiều tình huống thiếu thuyết phục vì hành xử bất chấp lẽ thường. Cao trào, hình ảnh con quỷ đi bộ trong rừng, miệng gọi “Khoa ơi mày đâu rồi” khiến khán giả bật cười vì ngớ ngẩn. Âm lượng chát chúa, tiếng thét gào thừa thãi, nhạc phim sáng tác bằng AI với lời mồi cảm xúc lộ liễu. Tạo hình phản diện sơ sài, lãng phí ngân sách vào CGI giả, không đóng góp cho mạch cảm xúc.

Diễn xuất một màu của Quang Tuấn

Quang Tuấn có màn trình diễn đáng quên. Anh lăn xả ở cảnh hành động, nhưng diễn tâm lý một màu, không khác biệt so với các dự án trước: trợn mắt, há miệng thể hiện giận dữ, kinh sợ, ngạc nhiên. Cơn hoảng loạn, dằn vặt, đau khổ, tức giận được bộc lộ bằng lời thoại cường điệu, ánh mắt và biểu cảm thiếu linh hoạt. Tuy nhiên, lỗi không hoàn toàn ở Quang Tuấn, vì kịch bản gượng gạo, kém thuyết phục, khiến anh dù nhiều thời lượng lên hình vẫn thiếu đất dụng võ.