Cuộc Chiến Truyền Thông Bẩn Trong Phim Tết 2026: Minh Beta Kêu Cứu Và Hệ Lụy Với Khán Giả
Cuộc chiến truyền thông bẩn phim Tết 2026: Minh Beta kêu cứu

Cuộc Chiến Truyền Thông Bẩn Trong Phim Tết 2026: Minh Beta Kêu Cứu Và Hệ Lụy Với Khán Giả

Thị trường điện ảnh Việt Nam trong mùa Tết Bính Ngọ 2026 đã trở thành một mặt trận căng thẳng và gay cấn hơn bao giờ hết. Cuộc so găng giữa bộ tứ phim Tết gồm Thỏ ơi của Trấn Thành, Nhà ba tôi một phòng của Trường Giang, Báu vật trời cho của Lê Thanh Sơn và Mùi phở của Minh Beta không chỉ diễn ra trên màn ảnh mà còn lan rộng sang lĩnh vực truyền thông. Trong đó, chiêu trò PR và seeding bẩn đã tạo ra một ma trận thông tin khiến khán giả rơi vào tình trạng hoang mang, lúng túng khi lựa chọn phim để xem.

Bội Thực Seeding Và Những Trận Chiến Trên Mạng Xã Hội

Trên các nền tảng như Threads, Facebook hay TikTok, những bài đăng và clip review về các bộ phim Tết xuất hiện với tần suất dày đặc. Đi kèm là hàng vạn bình luận khen chê trái chiều, tạo nên một bức tranh hỗn loạn. Chẳng hạn, dưới một bài khen phim Thỏ ơi hay Nhà ba tôi một phòng, lập tức xuất hiện loạt ý kiến phản ứng và chê bai dự án. Một video của khán giả khen phim Trường Giang thậm chí bị một nhóm người report, buộc người này phải khóa bình luận vì những lời bình phẩm mang tính tấn công và không văn minh.

Tương tự, khi Báu vật trời cho tung clip hậu trường, hàng loạt bình luận tiêu cực với nội dung giống nhau đồng loạt xuất hiện. Dưới video về Mùi phở, nhiều ý kiến chê bai, khuyên nên xem phim khác hoặc chia rẽ vùng miền bằng cách nói rằng phim chỉ hợp với khán giả ngoài Bắc. Không dừng lại ở việc khen chê phim, không ít tài khoản mạng còn chuyển sang chê bai cực đoan, kêu gọi tẩy chay hoặc tranh cãi về các chủ đề không liên quan như cuộc sống cá nhân, giới tính, thành công hay thất bại trong quá khứ của nhà làm phim và diễn viên.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Minh Beta Lên Tiếng Kêu Cứu Về Truyền Thông Bẩn

Mới đây, Minh Beta - đạo diễn của Mùi phở - đã có bài đăng dài trên mạng xã hội, kêu cứu về việc dự án điện ảnh đầu tay của anh trở thành nạn nhân của truyền thông bẩn. Anh chia sẻ: "Trong hành trình của Mùi phở, tôi chứng kiến nhiều hình thức cạnh tranh khác nhau, trong đó có cả những cách làm truyền thông rất thiếu lành mạnh. Có những bình luận, những câu chuyện được thêu dệt, vu khống, thậm chí tấn công cá nhân tôi một cách trắng trợn và hoang đường. Các hoạt động này được thực hiện một cách có tổ chức, bài bản, có lớp lang và tính toán kỹ lưỡng."

Minh Beta cho biết bản thân có đủ tài chính, quan hệ và nguồn lực để đáp trả những chiêu thức truyền thông bẩn bằng cách tương tự, nhưng anh chọn không làm vậy vì không muốn lấy cái bẩn để phủ lên những cái bẩn khác. Những chia sẻ này thu hút lượng tương tác lớn, làm nổi bật vấn nạn truyền thông bẩn đang hiện hữu tại thị trường điện ảnh Việt, gây ra nhiều hệ lụy tiêu cực mà nạn nhân đầu tiên chính là khán giả.

Hệ Lụy Tiêu Cực Đối Với Khán Giả Và Thị Trường

Khán giả là những người bỏ tiền mua vé và quyết định thành bại doanh thu của các dự án điện ảnh. Tuy nhiên, ngay ở khâu đầu tiên là lựa chọn phim, họ đã bị bội thực thông tin bởi nạn seeding bẩn. Điều này khiến khán giả mất thời gian và tiền bạc để xem những bộ phim dựa trên lời khen có cánh nhưng chất lượng thực tế lại kém. Trong nhiều trường hợp, người xem lựa chọn phim dựa trên hiệu ứng đám đông thay vì chất lượng, dẫn đến cảm giác bị phản bội và giảm lòng tin vào phim nội địa về lâu dài.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Khi khán giả cảm thấy lúng túng giữa những lời khen chê trái ngược trên mạng xã hội, họ có xu hướng phòng thủ hoặc tẩy chay các phim gây tranh cãi. Lúc đó, không một lượng seeding nào có thể đủ để quảng bá bộ phim. PGS. TS Nguyễn Văn Thăng Long, Giảng viên Cao cấp ngành Truyền thông Chuyên nghiệp tại Đại học RMIT, nhận định: "Seeding bẩn giống như một liều thuốc độc cho thị trường. Nó làm lệch lạc giá trị nghệ thuật khi chất lượng bộ phim không được đánh giá một cách công tâm. Phim tốt bị dìm hàng, phim kém nhưng 'mạnh gạo bạo tiền' lại chiếm ưu thế suất chiếu."

Giải Pháp Cho Một Môi Trường Điện Ảnh Lành Mạnh

Theo các chuyên gia, để làm sạch môi trường điện ảnh, cần sự phối hợp từ nhiều phía. Các cơ quan quản lý cần có quy định rõ ràng hơn về quảng cáo trên mạng xã hội, xử lý các hành vi cạnh tranh không lành mạnh hoặc tung tin sai sự thật về sản phẩm văn hóa. Các quản trị viên nhóm trên mạng xã hội cần có bộ lọc chặt chẽ, ngăn chặn các tài khoản ảo và khuyến khích các bài đánh giá đa chiều, khách quan.

Quan trọng hơn, thị trường điện ảnh cần những quan tòa công tâm từ phía cộng đồng. Những người sáng tạo nội dung không nhận tiền để đổi trắng thay đen, như các KOL độc lập, có thể trở thành đại sứ số uy tín. Khi họ giữ vững đạo đức nghề nghiệp, họ tạo ra một vùng an toàn thông tin, giúp khán giả tiết kiệm thời gian và tiền bạc. Đồng thời, báo chí chính thống và các cây review phim có chuyên môn cần đóng vai trò định hướng bằng những bài phân tích có chiều sâu, chỉ ra ưu và khuyết điểm của phim một cách khách quan.

Khi trình độ thưởng thức của công chúng được nâng cao nhờ những nội dung chất lượng, các chiêu trò seeding rẻ tiền sẽ tự khắc không còn đất diễn. Điều này không chỉ bảo vệ khán giả mà còn gián tiếp ép các nhà làm phim phải tập trung vào chất lượng thay vì thủ thuật truyền thông, từ đó xây dựng một thị trường điện ảnh Việt Nam lành mạnh và phát triển bền vững.