Cút kít... cút kít... cút kít... Chiếc xe đẩy dụng cụ vệ sinh phòng như càng thít chặt hơn xuống nền gạch của dãy hành lang sâu hun hút. Tiếng cút kít của chiếc xe chuyên dụng ấy lại mài đậm xuống nền gạch bông nhẵn trắng, tạo nên âm thanh đầy tưởng tượng khi từng dãy phòng cứ vụt qua những bóng thiên thần áo trắng nhanh như gió thoảng.
Những quy tắc ngặt nghèo trong công việc hộ lý
Giọng chị Kiều hối thúc em Tuyền: “Nhanh xíu nữa đi Tuyền, còn phòng VIP chưa lau, rồi mình phải xuống hành lang xám nữa mới xong việc”. Tuyền lóng ngóng với chiếc tải lau vì chỉ là nhân viên học việc hai ngày nên không thể nào thuần thục như các chị. Chị Kiều nhắc nhở: “Nhớ nhen, phòng hai giường thì lau hai tải sạch một tải thơm. Phòng bốn giường thì ba tải sạch, hai tải thơm, phòng sáu giường thì bốn tải sạch, ba tải thơm. Còn phòng VIP để chị lo, em mới học việc, sếp không cho lau đâu”.
Công việc hộ lý không chỉ đơn giản là lau nhà. Sáng 6 giờ vào lau phòng này phòng nọ đến 11 giờ 45 phút, chưa xong việc thì chưa được nghỉ. Cơm trưa nghỉ ngơi tại chỗ, rồi 1 giờ 15 phút lại tiếp tục lau hết phòng này đến phòng khác cho đến 4 giờ 30 phút chiều. Tuần được nghỉ bốn ngày nguyên lương, trực đêm thì tiền nhân hai. Ngày lễ, Tết lương nhân ba. Sau bốn chủ nhật là tài khoản ting ting đầy hân hoan với những cơm gạo, cá thịt, quà bánh cho gia đình, con cái.
Kỹ thuật lau sàn và những bài học đầu đời
Chị Kiều chỉ dạy: “Ê Tuyền, Hương chậm tay lại, thả lỏng một chút, sao cho từng đường tải mềm ra và liền nhau như vầy, vầy nè... Cốp! Cốp. Ế, không được rớt cây lau như vậy, tiếng ồn sẽ làm phiền khách hàng, phải nhớ rằng, mình đây là bệnh viện dịch vụ, mọi việc đều phải chỉn chu đẳng cấp, sự hài lòng của khách hàng là tiền lương của mình đó. Hai em gây tiếng ồn như vậy, khách hàng “còm” lên hệ thống là cả team chúng ta rớt điểm thi đua đó! Mà rớt điểm là rớt lương, rớt thưởng, hiểu không?”
Hai cánh tay của Tuyền và Hương lại phải thả lỏng ra, sao cho khớp cổ tay xoay liên tục nhất nhưng bàn tay phải giữ chặt cây lau nhà. Động tác đó đã khiến cả bàn tay bên phải tê cứng, bàn bên trái thì ngón cái và ngón trỏ hình như máu dồn về một cục rồi. Chị Kiều điều chỉnh: “Thôi, lau ba viên gạch sàng qua sàng lại thấy khó quá, mới học mà, lau hai viên thôi. Bắt từ mí tường sát bên tay trái nè, đặt cây lau vào đó nè, rồi đẩy cây lau qua tay phải nè, rồi xoay cây lau sao cho miếng tải liền những đường nét như hình chữ S nằm ngang liên tiếp nhau không một kẽ hở nè... Như vậy sàn mới sạch nè”.
Chị Kiều tiếp tục: “Tiếp nữa, trong quá trình lau, nếu sàn có rác như vỏ thuốc, tăm tre, tóc, bông băng, giấy vụn..., ta đều phải giữ sao cho số rác đó nằm trong lòng tải lau, giữ yên nó về hướng chân mình rồi dần dần kéo nó về hướng cửa. Lúc đó mới được thả rác ra khỏi tải và hốt vào sọt”.
Những câu chuyện đời thường đầy xúc động
Hôm nay Tuyền được sếp cho đi theo chị Vân. Chị ấy chính là người hôm qua “bỏ cho miếng rác” để Tuyền và Hương thực tập. Trong tiếng “tòng teng” của khu khám đa khoa inh ỏi, các hộ lý chỉ cần biết công việc của mình: chiếc xe đẩy dụng cụ vệ sinh phải đầy đủ nước tẩy, nước thơm, khăn lau, chổi chà cầu, tải lau sàn... cút kít... lặc lè đi qua từng dãy phòng hun hút.
Chị Vân vừa lắp tải vào cây lau vừa rút hai chiếc điện thoại bỏ vào thùng xe chuyên dụng bảo Tuyền: “Khổ lắm, có thằng con lớp 8 mà nó ham chơi game hơn ham học nên đi làm mà phải lấy điện thoại của nó lại để nó bỏ học ở nhà chơi game nè! Không gọi nó được thì trưa này chồng chị phải chạy về nhà coi nó có ăn ngủ gì không đó!” Tuyền hỏi: “Ủa chồng chị cũng làm chung đây à? Mà sao không kêu anh chị của bé coi nó, mình về chi cho mệt ạ?” Chị Vân đáp: “Có một đứa thôi, lấy đâu ra anh chị nó? 38 tuổi tao mới lấy chồng, ổng cũng 40, nên sanh một đứa thôi, cha già con mọn tưởng sướng ai ngờ cực như cún đây!”
Tuyền chia sẻ: “Em ngược lại, hai con, đứa lớp 1, đứa lớp 5 nhưng đã “nghỉ chơi” với chồng từ ba năm nay!” Chị Vân ngạc nhiên: “Ủa sao dzọ? Con nhỏ xíu vậy mà sao chia tay dzọ?” Tuyền trả lời: “Nó ham việc nhẹ lương cao nên đi mất, chẳng tin tức gì mấy năm nay. Con mình đẻ, mình nuôi thôi!”
Quy trình dọn phòng Kim cương đẳng cấp
Chị Vân bảo: “Từ phòng Kim cương. Thấy không? Cái phòng cửa mở rộng, sát bên phòng trực điều dưỡng đó. Khách hàng (ở đây gọi là khách hàng, không gọi là bệnh nhân nha) vừa trả phòng. Em coi chị làm rồi làm theo nha! Cẩn thận và kỹ lưỡng nha, phòng VIP ngày hai triệu đồng một ngày đó, nên cả cái thanh giường cũng phải sạch! Nè tháo bao tay cũ ra, đeo bao tay mới vô! Camera nó thấy mình không thay bao tay khi vào phòng Kim cương là sếp phạt đó!”
Sau 60 phút quy trình dọn phòng Kim cương, đầu óc Tuyền mở mang bằng sáu năm đi làm giúp việc theo giờ ở những căn biệt thự sang trọng nhất. Tay Tuyền miết đi miết lại cái tủ đầu giường vì phát hiện có vệt kẹo xinh-gum nào đó vừa vướng lại. Chắc đứa cháu nội ngoại nào đó vô thăm bệnh ông bà rồi tiện tay kéo vệt kẹo dài làm trò chơi. Nhưng trò chơi của nó lại làm khó cho hộ lý vì tủ này thiết kế chất nhựa nhám, kẹo dính xuống không dễ xử lý như chất nhựa bóng. Xong cái tủ cũng mất 10 phút.
Còn bàn ăn, kệ ti-vi, rồi phải lật cả tấm nệm giường lên. Nệm gấp đôi nên lau phần trên xong thì gấp lại lau phần dưới. Nhưng nhớ là phải lau cả những thanh giường nhé! Từng chiếc thanh giường nhựa cũng phải dùng khăn (khác chiếc lau tủ đầu giường) để lau thật kỹ. Lau sao đến khi tay chạm vào chỉ nghe chất nhựa bóng kin kít thì mới là đạt. Đặc điểm của phòng Kim cương là sau khi tổng vệ sinh thì phải có mùi thuốc tẩy xen lẫn mùi xả thơm mới là hoàn thiện. Còn cái cửa tủ lạnh nữa, phải dùng cái chuôi điện của nó chèn vào cánh cửa cho nó tạo một khe hở vừa phải để thoát mùi dung dịch khử khuẩn. Chứ lau xong mà đóng sầm lại, rồi lúc khách mở ra nó cay xè mùi nước sát khuẩn thì ai chịu?
Những giây phút căng thẳng và kết thúc ca làm
Điện thoại chị Vân vang lên hồi chuông bài hát “Thà là bỏ đi hết ta làm lại từ đầu... thà là... bỏ đi hết ta chẳng nợ gì nhau...”. Đầu dây bên kia bảo chị thu xếp về gấp để cùng anh đi kiếm thằng con lớp 8 vì hôm nay nó không vô trường, cũng chẳng về nhà. Bên nội bên ngoại gần đó đều đã tìm nhưng vẫn không thấy. Chị Vân chỉ kịp kêu “trời ơi... tui về liền...” rồi lập cập bảo Tuyền còn phòng 302, 304 em làm luôn đi nhé. Không phải là phòng Kim cương nên cũng dễ. Chị phải về để tìm “ông trời con” nhà chị, để ai dụ nó đi đâu mất tích chắc chị chết quá...
Bóng áo xanh lam của chị Vân tất tả đi về hướng thang máy. Tuyền chụp bình nước uống cầm lên tay rồi tiện thể vặn vẹo vài lượt cho cái cột sống của mình, cúi người vài lần cho cái cổ bớt mỏi. Một hình ảnh rất lạ mắt mà trẻ con sẽ hỏi: Ủa cô đó tập thể dục còn cầm cái bình nước chi vậy mẹ? Ừ là cô phải lừa cái camera rằng, tôi đang uống nước chứ không phải trong giờ làm mà nghỉ để tập thể dục. Vì quy định chỉ chấp nhận trong giờ hành chính, được uống nước và đi vệ sinh ba lần, mỗi lần không quá 5 phút và được nghe điện thoại khi có cuộc gọi đến. Chứ không đồng ý việc đau mỏi quá rồi tập thể dục hoặc quẹt quẹt cái a lô mà gọi về vì việc nhà.
12 giờ 10 phút. Cút kít... cút kít... chiếc xe chuyên dụng của hộ lý lại lầm lũi qua từng dãy hành lang để về “kho” của mình. Ở đó, trước khi nghỉ trưa, các chị phải châm đầy những nước thơm lau sàn, nước tẩy bồn cầu, dung dịch lau cửa, lau đầu giường... vào các chai lọ mà chỉ “dân trong nghề mới” phân biệt được. Tiện tay giặt luôn mớ khăn lau sáng giờ để treo lên cho kịp khô mà dùng cho buổi chiều. Rồi mang mớ tải lau đã dùng từ sáng giờ xuống nhà giặt để cho vào máy giặt. Kết thúc phiên trực sáng của hộ lý là 12 giờ 30 phút. Các chị sẽ có một tiếng đồng hồ để ăn trưa và nghỉ ngơi trước khi vào giờ làm việc buổi chiều.
Cút kít... cút kít... Thanh âm lặc lè của những dung dịch tẩy rửa, mấy chục tấm tải lau, mớ chổi chà, nước rửa... như càng khiến bánh xe thít chặt hơn xuống nền gạch bông. Truyện ngắn của ĐÀO PHẠM THÙY TRANG.



