Backrooms: Mê cung kinh dị từ YouTuber gây chia rẽ khán giả
Backrooms: Mê cung kinh dị gây chia rẽ khán giả

Bộ phim kinh dị Backrooms, chuyển thể từ hiện tượng internet cùng tên, đã thu về hơn 330 triệu USD toàn cầu sau một tuần công chiếu, trong đó Việt Nam đóng góp 7 tỷ đồng. Tác phẩm do YouTuber 21 tuổi Kane Parsons đạo diễn gây chia rẽ mạnh mẽ giữa khán giả và giới phê bình bởi lối kể chậm, mơ hồ và nhiều tầng nghĩa.

Nội dung và cách kể chuyện độc đáo

Backrooms xoay quanh Clark (Chiwetel Ejiofor), một chủ cửa hàng nội thất ở San Jose, người đang chật vật với cuộc sống thất bại và hôn nhân đổ vỡ. Trong một lần xuống tầng hầm showroom, anh tình cờ phát hiện một lối vào kỳ lạ dẫn tới Backrooms – một mê cung vô tận. Ban đầu bị cuốn hút, Clark dần nhận ra nơi này không đơn thuần là không gian bị bỏ quên, mà là một thực tại méo mó có khả năng hấp thụ ký ức, nỗi sợ và tổn thương của con người, tái tạo chúng thành các hình hài sai lệch.

Khi Clark biến mất, bác sĩ trị liệu Mary Kline (Renate Reinsve) lần theo dấu vết bệnh nhân và bước vào mê cung. Bộ phim mở rộng thành cuộc đối đầu giữa con người với những vết thương tâm lý bị Backrooms bóp méo. Thay vì khai thác ma quỷ hay máu me, Backrooms tạo cảm giác bất an qua những không gian không lối thoát, biến sự trống rỗng thành nguồn cơn của nỗi sợ.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Phong cách hình ảnh và âm thanh ám ảnh

Kane Parsons, dù chỉ 21 tuổi, đã cho thấy sự chín chắn trong tư duy hình ảnh, với các khung hình khiến nhân vật luôn nhỏ bé trước không gian. Những góc quay giữ khoảng cách tạo cảm giác con người bị nuốt chửng bởi môi trường. Tiếng ù nền, tiếng bước chân, tiếng vọng và những khoảng lặng kéo dài được sử dụng như một phần của nỗi sợ. Nhiều phân đoạn không cần cao trào rõ rệt nhưng vẫn giữ được sự căng thẳng, bởi khán giả luôn cảm thấy có điều gì đó đang đến gần.

Tranh cãi và đánh giá

Backrooms gây chia rẽ dữ dội. Giới phê bình đánh giá cao sự táo bạo trong cách tiếp cận thể loại kinh dị, trong khi khán giả đại chúng mong muốn câu chuyện rõ ràng hơn, nhân vật có động cơ thuyết phục hơn và cái kết thỏa mãn hơn. Nhiều cảnh tạo được cảm giác bất an tốt, nhưng khi ra khỏi Backrooms, câu chuyện về Clark và Mary chưa thực sự có sức nặng. Nhân vật đôi khi giống công cụ dẫn khán giả vào mê cung hơn là con người có đời sống nội tâm thuyết phục.

Nhịp phim chậm rãi là yếu tố dễ gây chia rẽ. Với người yêu thích kinh dị, đó là lựa chọn có chủ đích để nỗi sợ tích tụ. Nhưng với khán giả quen nhịp đại chúng, cách kể này có thể bị xem là lê thê, không liên tục tạo biến cố, không đẩy kịch tính theo từng nấc rõ ràng, cũng không cung cấp giải thích đầy đủ.

Ẩn dụ về trầm cảm và khủng hoảng hiện sinh

Sâu hơn, Backrooms có thể được đọc như ẩn dụ về trầm cảm, cô độc và khủng hoảng hiện sinh. Cảm giác bộ phim tạo ra rất gần với một tâm trí kiệt quệ. Con người không bị tiêu diệt ngay lập tức, mà bị bào mòn trong sự lặp lại, trong cảm giác không còn thuộc về nơi nào. Captain Clark – phiên bản méo mó của nhân vật chính, kết tinh từ giận dữ, mặc cảm và bản năng tự hủy – khiến Clark bị tiêu diệt, nhấn mạnh rằng điều hủy hoại con người đôi khi đến từ những phần đau đớn bị bỏ mặc quá lâu bên trong.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Kết luận

Giá trị của Backrooms nằm ở chỗ nó mở ra cuộc đối thoại thú vị về kinh dị đương đại, vừa hấp dẫn vừa gây khó chịu; vừa cho thấy tiềm năng lớn, nhưng cũng để lộ giới hạn của việc chuyển hóa hiện tượng mạng thành điện ảnh. Dù gây tranh cãi, Backrooms vẫn là một tác phẩm đáng chú ý, chạm vào cảm giác con người bị mắc kẹt trong những hệ thống do chính mình tạo ra, nơi mọi thứ ngày càng tối ưu nhưng cũng ngày càng vô cảm và xa rời đời sống tinh thần.