Dario Amodei, CEO của Anthropic, từng bày tỏ lo ngại rằng nhiều nhân tài chỉ gia nhập công ty vì mức lương cao, nhưng dữ liệu thực tế lại vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác. Theo số liệu từ nền tảng theo dõi lương Levels.fyi cập nhật ngày 3/8, mức lương trung vị tại Anthropic là khoảng 420.000 USD mỗi năm (hơn 11 tỷ đồng), trong khi con số này tại OpenAI – đối thủ cạnh tranh trực tiếp – lên tới 611.000 USD (hơn 16 tỷ đồng), cao hơn tới 45%.
Sự thật về mức lương tại Anthropic
Nhiều bài viết trên mạng xã hội mặc định rằng Anthropic trả lương cao nhất thị trường AI, nhưng dữ liệu lại không ủng hộ điều đó. Tại một số vị trí cụ thể, khoảng cách còn lớn hơn. Chẳng hạn, quản lý sản phẩm tại OpenAI có mức lương trung vị khoảng 860.000 USD, trong khi vị trí tương đương tại Anthropic chỉ dao động từ 468.000 đến 651.000 USD. Với chuyên gia dữ liệu, OpenAI trả trung vị khoảng 810.000 USD, so với mức 369.000-516.000 USD tại Anthropic.
Tuy nhiên, Anthropic vẫn cạnh tranh tốt ở mức lương cơ bản trả bằng tiền mặt, thường cao hơn Google hay Meta ở cùng cấp bậc kỹ sư cao cấp. Công ty áp dụng chính sách dải lương cố định, không đàm phán riêng cho từng ứng viên. Theo một số bài tổng hợp từ Axios, Dario được cho là không có ý định tăng lương chỉ để chạy đua giữ chân nhân viên trước các đề nghị khủng từ đối thủ, dù đây vẫn là thông tin qua nguồn thứ cấp, chưa phải phát biểu công khai trực tiếp.
Làn sóng nhân tài chuyển dịch từ OpenAI sang Anthropic
Nếu tiền không phải lợi thế lớn nhất, điều gì giải thích cho làn sóng chuyển dịch nhân sự nghiêng hẳn về phía Anthropic? Theo báo cáo thường niên về xu hướng nhân sự công nghệ của quỹ đầu tư mạo hiểm SignalFire, kỹ sư đang làm việc tại OpenAI có khả năng chuyển sang đầu quân cho Anthropic cao gấp 8 lần so với chiều ngược lại. Với Google DeepMind, tỷ lệ này còn chênh lệch hơn, gần 11 lần nghiêng về phía Anthropic.
Công ty cũng đang dẫn đầu ngành về khả năng giữ chân người tài, với 80% nhân viên được tuyển trong hai năm gần nhất vẫn còn ở lại, cao hơn tỷ lệ 78% của Google DeepMind, 67% của OpenAI, và thậm chí cao hơn cả Meta – dù Meta đang là hãng chi mạnh tay nhất cho các gói lương khủng, có trường hợp lên tới hàng trăm triệu USD cho một cá nhân.
Chính Dario từng lý giải hiện tượng này theo cách riêng của ông. Ông cho rằng những gì Meta đang cố làm thực chất là cố mua một thứ không thể mua được bằng tiền: sự đồng thuận thực sự với sứ mệnh của công ty. Ông tin cách tuyển người chỉ dựa trên tiền bạc khó chọn ra đúng người phù hợp với văn hóa tổ chức về lâu dài.
Nghịch lý giữa sứ mệnh và tiền bạc
Nhìn khách quan hơn, các nhà nghiên cứu hàng đầu trong ngành khi lựa chọn nơi làm việc thường cân nhắc nhiều yếu tố cùng lúc, không chỉ con số lương. Quyền được tiếp cận hạ tầng tính toán mạnh, mức độ ảnh hưởng thực sự lên hướng phát triển sản phẩm, và sự tự do theo đuổi phương pháp nghiên cứu mình tin tưởng – tất cả đều là những thứ một gói lương chín chữ số không tự động mang lại được.
Bối cảnh khiến câu chuyện thêm phần trớ trêu: cùng lúc lo ngại về động cơ của nhân viên mới, Dario cũng từng ước tính AI có thể khiến tới 50% công việc văn phòng cấp thấp biến mất chỉ trong vòng 5 năm tới. Người đang xây dựng công nghệ có khả năng xóa sổ hàng triệu việc làm lại đang băn khoăn liệu chính nhân viên của mình có đủ quan tâm tới hệ quả xã hội của những gì họ tạo ra hay không.
Căng thẳng giữa sứ mệnh và tiền bạc không phải chuyện riêng của Anthropic. OpenAI từng trải qua phiên bản khủng hoảng tương tự khi chuyển đổi từ mô hình phi lợi nhuận sang có giới hạn lợi nhuận, và một lần nữa trong biến cố nội bộ từng tạm thời phế truất Sam Altman.
Câu hỏi thật sự đằng sau nghịch lý
Điều đáng suy ngẫm nhất có lẽ nằm ở chỗ này: khi mọi phòng thí nghiệm AI hàng đầu đều đang trả lương ở mức hàng trăm nghìn tới hàng triệu đô, thứ duy nhất còn phân biệt được các công ty với nhau trên giấy tờ chính là câu chuyện sứ mệnh mà họ kể. Nhưng đó cũng chính là thứ khó kiểm chứng nhất, khi tấm séc vẫn đang rất lớn ở mọi nơi ứng viên đặt chân tới.
Cần thành thật rằng bản thân những con số này cũng có thể được diễn giải theo hai chiều trái ngược. Một cách đọc, như phần trên đã trình bày, là nếu Anthropic không trả cao nhất mà vẫn hút được nhân tài, thì phần lớn người tới hẳn không chỉ vì tiền, ngược với đúng nỗi lo mà Dario nêu ra. Nhưng một cách đọc khác, hoàn toàn hợp lý không kém, lại cho rằng chính sự chênh lệch lương đó mới là bằng chứng ủng hộ lo ngại của ông: vẫn có một bộ phận nhân sự sẵn sàng chấp nhận mức lương thấp hơn OpenAI chỉ vì Anthropic đang là công ty nóng nhất ngành lúc này, cổ phần hấp dẫn và triển vọng nghề nghiệp tốt, chứ chưa chắc vì tin vào sứ mệnh an toàn AI.
Dữ liệu hiện có không đủ để phân định rạch ròi động cơ thật sự của từng người, và có lẽ đó cũng chính là điều khiến bản thân Dario phải lên tiếng lo ngại. Liệu an toàn AI, với bất kỳ công ty nào tuyên bố theo đuổi nó, có còn thực sự là kim chỉ nam định hình văn hóa tổ chức, hay đang dần trở thành một câu chuyện thương hiệu tuyển dụng giữa cuộc chiến giành nhân tài khốc liệt nhất lịch sử ngành công nghệ?



