Iran Lần Đầu Phóng Tên Lửa Sejjil Siêu Nặng Trong Xung Đột Với Mỹ - Israel
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) của Iran đã công bố việc phóng tên lửa đạn đạo Sejjil lần đầu tiên kể từ khi bùng nổ xung đột với Mỹ và Israel. Sự kiện này diễn ra trong đợt tập kích thứ 54 thuộc chiến dịch trả đũa mang tên “Lời hứa Đích thực 4”, đánh dấu bước leo thang mới trong cuộc chiến.
Chi Tiết Về Cuộc Tấn Công Và Vũ Khí Được Sử Dụng
Theo thông tin từ IRGC, Iran đã triển khai nhiều loại tên lửa đạn đạo trong đợt tấn công này, bao gồm tên lửa Khorramshahr với đầu đạn nặng khoảng 2 tấn, cùng các mẫu Kheibar Shekan, Qadr và Emad. Tuy nhiên, điểm đáng chú ý nhất là việc sử dụng tên lửa chiến lược nhiên liệu rắn Sejjil, nhắm vào một “trung tâm chỉ huy liên quan tới hoạt động của không quân Israel”. Đây là lần đầu tiên Iran phóng loại tên lửa này kể từ khi chiến sự nổ ra, cho thấy sự gia tăng về mặt công nghệ và khả năng tác chiến.
Công Nghệ Vượt Trội Của Tên Lửa Sejjil
Sejjil là tên lửa đạn đạo tầm trung do Iran tự phát triển, sử dụng nhiên liệu rắn hai tầng, đánh dấu bước nhảy vọt so với các dòng Shahab dùng nhiên liệu lỏng trước đó. Theo Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), tên lửa này có chiều dài 18 m, đường kính khoảng 1,25 m và trọng lượng hơn 23 tấn. Việc phát triển Sejjil bắt đầu từ cuối những năm 1990, với sự hỗ trợ được cho là từ Trung Quốc, và đến năm 2009, phiên bản Sejjil 2 được ra mắt với tầm bắn nâng lên 2.200 - 2.500 km.
Ưu điểm chính của nhiên liệu rắn là khả năng lưu trữ và sẵn sàng phóng chỉ trong vài phút, trái ngược với tên lửa nhiên liệu lỏng cần thời gian nạp nhiên liệu lâu, dễ bị lộ vị trí. Điều này mang lại lợi thế chiến thuật quan trọng cho Iran trong việc phản ứng nhanh trước các cuộc tấn công.
Khả Năng Cơ Động Và Thách Thức Cho Hệ Thống Phòng Thủ
Một đặc điểm nổi bật khác của Sejjil 2 là phương tiện tái nhập khí quyển có khả năng cơ động cao (MaRV), cho phép đầu đạn thực hiện các chuyển hướng liên tục theo dạng zigzag trong khi bay. Chuyển động này, kết hợp với lớp phủ chống radar, khiến radar đối phương khó bám bắt và các tên lửa đánh chặn khó xác định điểm va chạm, dẫn đến biệt danh “tên lửa nhảy múa”. Hệ thống phòng thủ buộc phải sử dụng nhiều tên lửa đánh chặn để bao phủ mọi hướng, làm tiêu hao nhanh chóng nguồn dự trữ.
Bối Cảnh Xung Đột Và Cuộc Đua Nguồn Lực
Iran được ước tính sở hữu khoảng 2.500 tên lửa đạn đạo trước khi chiến tranh nổ ra, cùng với số lượng lớn UAV tấn công một chiều Shahed-136 có chi phí sản xuất thấp (20.000-50.000 USD/chiếc). Trong khi đó, một tên lửa đánh chặn Patriot PAC-3 có giá khoảng 4 triệu USD, tạo ra sự chênh lệch chi phí đáng kể. Chỉ trong 6 ngày đầu xung đột, hơn 1.000 UAV Shahed đã được sử dụng, so với khoảng 200 tên lửa đạn đạo.
Theo Mark Cancian, chuyên gia tại CSIS, cuộc chiến này đang trở thành cuộc đua về nguồn lực, với câu hỏi liệu kho dự trữ của Mỹ sẽ cạn trước hay kho tên lửa của Iran cạn trước. Số lượng tên lửa Patriot PAC-3 được sử dụng trong giai đoạn đầu có thể đã vượt quá 1.000 quả, cao gần gấp đôi sản lượng hàng năm, cho thấy tốc độ tiêu hao nhanh hơn năng lực sản xuất hiện tại.
Với việc triển khai tên lửa Sejjil, Iran không chỉ thể hiện khả năng công nghệ tiên tiến mà còn làm gia tăng áp lực lên hệ thống phòng thủ của đối phương, đẩy mạnh căng thẳng trong khu vực và toàn cầu.



