Chiến dịch Epic Fury: Cuộc đối đầu công nghệ cao giữa Mỹ và Iran
Khói bốc lên từ phía sau tháp Azadi (tháp Tự do) ở Tehran sau khi Chiến dịch Epic Fury của Mỹ bắt đầu vào ngày 28.2, đánh dấu một cuộc xung đột quân sự với sự tham gia của các công nghệ tiên tiến hàng đầu. Theo báo cáo từ tờ New York Post ngày 5.3, nhiều vũ khí của Iran đã bị nổ hoặc hư hỏng trên bầu trời Trung Đông nhờ sự kết hợp của vệ tinh tầm nhiệt, phần mềm độc hại cấp độ quân sự và hệ thống gây nhiễu radar từ phía Mỹ.
Vũ khí laser: HELIOS và Iron Beam trong hành động
Trong các video do Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ công bố, một tàu khu trục của Hải quân Mỹ ở Trung Đông được trang bị hệ thống vũ khí laser năng lượng cao HELIOS, một thiết bị hiện đại với đầu điều hướng có khả năng tập trung chùm tia năng lượng cường độ cao để tiêu diệt máy bay không người lái (UAV). Tương tự, các cảnh quay từ bầu trời biên giới Israel - Li Băng cho thấy tên lửa bị phá hủy ngay sau khi phóng, được cho là nhờ vũ khí laser Iron Beam của Israel, có khả năng vô hiệu hóa tên lửa và bảo vệ lãnh thổ.
Cả Hải quân Mỹ và quân đội Israel đều chưa xác nhận chính thức việc sử dụng laser trong chiến dịch, nhưng Hải quân Mỹ đã thông báo về việc bắn hạ bốn UAV trong một cuộc thử nghiệm HELIOS vào đầu tháng 2. Sự xuất hiện của các vũ khí này cho thấy một bước tiến lớn trong chiến lược quân sự hiện đại.
Tác chiến từ không gian: Vai trò của Lực lượng Không gian Mỹ
Trong 72 giờ đầu tiên của Chiến dịch Epic Fury, lực lượng Mỹ đã tấn công 1.700 mục tiêu, phá hủy hơn 200 bệ phóng tên lửa đạn đạo của Iran, chiếm khoảng một nửa số lượng mà nước này sở hữu. Hàng chục bệ phóng khác bị vô hiệu hóa, và hàng trăm tên lửa đã bị phá hủy, giúp ngăn chặn thiệt hại đáng kể.
Các cuộc tấn công chính xác này được thực hiện nhờ Lực lượng Không gian Mỹ, thành lập năm 2019, sử dụng vệ tinh với cảm biến hồng ngoại để xác định vị trí phóng tên lửa. Theo chuyên gia Brent David Ziarnick, cựu giáo sư tại Đại học Johns Hopkins, công nghệ này cho phép phát hiện tên lửa ngay khi chúng được phóng, thông qua nhiệt lượng tạo ra, và cảnh báo lực lượng tại chiến trường về các cuộc tấn công sắp xảy ra.
Đáng chú ý, phần lớn hoạt động của Lực lượng Không gian diễn ra tại Mỹ, trong các mái vòm radar (Radome) có hình dạng như những quả bóng golf khổng lồ, nơi dữ liệu được thu thập theo thời gian thực để tính toán quỹ đạo tên lửa và dự đoán điểm đến. Nhờ đó, phía Mỹ chỉ tổn thất 6 binh sĩ trong 4 ngày xung đột, một con số thấp đáng kinh ngạc.
Hoạt động song song: Tác chiến mạng và gây nhiễu
Song song với Lực lượng Không gian, Bộ Tư lệnh Không gian mạng của quân đội Mỹ (US Cyber Command) đóng vai trò quan trọng trong việc gây nhiễu và xâm nhập hệ thống radar của Iran. Trước khi chiến dịch bắt đầu, các cuộc tấn công mạng đã nhắm vào mạng lưới thông tin liên lạc và cảm biến trên khắp Iran, nhằm làm gián đoạn và gây mất phương hướng cho đối phương.
Lực lượng tác chiến mạng của Israel cũng tham gia tích cực, với báo cáo cho biết họ đã dành nhiều năm để tấn công camera giao thông ở Tehran, theo dõi Lãnh tụ tối cao Iran Ali Khamenei và thu thập thông tin về vệ sĩ, phương tiện di chuyển của ông. Điều này cho thấy sự phối hợp chặt chẽ giữa các công nghệ không gian và mạng trong chiến lược quân sự hiện đại.
Chiến dịch Epic Fury không chỉ là một cuộc đối đầu quân sự thông thường, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của công nghệ cao trong chiến tranh hiện đại, với sự kết hợp giữa vũ khí laser, tác chiến không gian và hoạt động mạng, mang lại hiệu quả tối ưu với tổn thất tối thiểu.



