Bí mật huấn luyện SERE: Cách lực lượng tinh nhuệ Mỹ sinh tồn sau chiến tuyến đối phương
Các phi công và lực lượng đặc nhiệm Mỹ phải trải qua chương trình huấn luyện SERE để chuẩn bị cho kịch bản xấu nhất, tương tự trường hợp vừa được giải cứu ở Iran. Chương trình này, viết tắt của Sinh tồn, Lẩn trốn, Kháng cự và Trốn thoát, là trọng tâm đặc biệt của Không quân Mỹ, nhằm đảm bảo họ có thể sống sót và trở về an toàn trong các tình huống nguy hiểm.
Chương trình SERE: Nền tảng cho sự sống còn
Theo Wall Street Journal, khóa huấn luyện SERE được giảng dạy dưới nhiều hình thức trong quân đội Mỹ, với tôn chỉ cốt lõi là: “Sống sót để trở về, và trở về trong danh dự”. David A. Deptula, Trung tướng Không quân đã nghỉ hưu, giải thích rằng đối với phi công, SERE rất quan trọng vì họ có thể rơi vào cảnh đơn độc trong lòng lực lượng đối phương. Khóa huấn luyện nhằm chuẩn bị cho họ khả năng sống sót, tránh bị bắt nếu có thể, kháng cự nếu bị bắt giữ và tăng cơ hội được giải cứu.
Vụ giải cứu phi công F-15 ở Iran: Minh chứng thực tế
Hôm 5/4, Tổng thống Mỹ Donald Trump thông báo quân đội Mỹ đã thực hiện một chiến dịch tìm kiếm và cứu hộ táo bạo để giải cứu một thành viên tổ bay của chiến đấu cơ F-15 bị bắn hạ ở Iran. Phi công này, một Đại tá bị thương, đã sống sót và trốn sự truy bắt trong suốt 36 giờ tại một vùng núi hẻo lánh, trong khi Tehran treo thưởng hơn 60.000 USD cho người bắt được. Nhiều chuyên gia nhận định nếu bị bắt, Iran sẽ có lợi thế lớn để mặc cả với Mỹ.
Các trụ cột của SERE: Từ sinh tồn đến trốn thoát
Sinh tồn: Trụ cột đầu tiên là sinh tồn, với ưu tiên hàng đầu là sắp xếp các nhu cầu thiết yếu để giảm thiểu căng thẳng. Quân đội dạy quy tắc ghi nhớ “SURVIVAL”, trong đó mỗi chữ cái tương ứng với một hành động sống còn. Ví dụ, chữ “S” là đánh giá tình hình, bao gồm xử lý vết thương và xác định cách ẩn nấp. Khóa huấn luyện đưa phi công vào nhiều môi trường khắc nghiệt, từ sa mạc đến Bắc Cực, thực hành kỹ năng như lấy nước từ sông, nhóm lửa, và chuẩn bị bữa ăn từ xương rồng.
Lẩn trốn: Jason Smith, cựu Thượng sĩ và huấn luyện viên SERE, nhấn mạnh mục tiêu là “không để bị bắt”. Phi công vừa phải lẩn tránh đối phương, vừa thực thi chiến lược thoát hiểm, với mục tiêu tự đưa mình vào vị trí thuận lợi để được giải cứu. Minh chứng nổi tiếng là Đại úy Scott F. O’Grady, người đã trải qua 6 ngày ở phía sau chiến tuyến Bosnia năm 1995, ăn kiến và chỉ di chuyển vào ban đêm.
Kháng cự: Nếu bị phát hiện, phi công được huấn luyện để kháng cự, mặc dù nội dung chi tiết không được công khai. Các nguồn tin gợi ý họ học kỹ năng chiến đấu cận chiến và quy tắc giao chiến phù hợp với Công ước Geneva. Smith khẳng định phi công vừa được cứu ở Iran đã nắm rõ quy trình này.
Trốn thoát: Mục tiêu cuối cùng là trở về nhà an toàn. Phi công được dạy sử dụng các thiết bị như pháo sáng và điện đàm để lẩn tránh đối phương. Năm 1995, O’Grady đã đánh dấu vị trí bằng pháo khói và được giải cứu thành công giữa làn đạn.
Lịch sử và ý nghĩa của SERE
Khái niệm SERE ra đời nhằm phản ứng trước những vấn đề mà người Mỹ bị bắt làm tù binh trong Chiến tranh Triều Tiên phải đối mặt. Một sắc lệnh của Tổng thống Dwight D. Eisenhower đã thiết lập tiêu chuẩn, yêu cầu quân nhân kháng cự bằng mọi cách nếu bị bắt. Quy tắc ứng xử quy định tù binh Mỹ chỉ cung cấp tên, cấp bậc, ngày sinh và số hiệu quân nhân.
Chương trình SERE tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ lực lượng Mỹ, như minh họa qua vụ giải cứu gần đây ở Iran, nơi phi công đã áp dụng các kỹ năng này để sống sót và trở về an toàn.



