Vì sao cầu thủ khoét gót giày? Hội chứng Haglund và giải pháp giảm đau
Vì sao cầu thủ khoét gót giày? Hội chứng Haglund

Pedro Neto gây tò mò với đôi giày bị khoét gót

Trong trận Bồ Đào Nha gặp Tây Ban Nha ở vòng 16 đội World Cup 2026, Pedro Neto thu hút sự chú ý không chỉ bởi những pha bứt tốc bên hành lang cánh mà còn bởi một chi tiết rất lạ trên đôi giày thi đấu. Phần gót phía sau đã bị khoét hẳn, để lộ chiếc tất bên trong. Hình ảnh này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội.

Nhiều người đặt câu hỏi vì sao một cầu thủ chuyên nghiệp lại chủ động cắt bỏ chính bộ phận được thiết kế để bảo vệ và cố định gót chân. Theo các chuyên gia, đây không phải xu hướng thời trang mà là giải pháp giảm đau cho những cầu thủ gặp vấn đề ở vùng gót chân.

Hội chứng Haglund – nguyên nhân đằng sau việc khoét gót giày

Việc các cầu thủ chỉnh sửa trang phục thi đấu thực tế không phải điều hiếm gặp. Tại World Cup 2026, Jude Bellingham, Bukayo Saka hay Kyle Walker từng được người hâm mộ chú ý khi cắt lỗ trên tất hoặc điều chỉnh trang phục nhằm giảm áp lực lên cơ bắp và tăng cảm giác thoải mái trong thi đấu. Tuy nhiên, việc khoét hẳn phần gót giày như Pedro Neto lại là một câu chuyện khác.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Theo The Athletic, Philippe Coutinho, Roberto Firmino, Mats Hummels và Daniele De Rossi đều từng thi đấu với những đôi giày được cắt phần gót theo cách tương tự. Đằng sau chi tiết tưởng như kỳ quặc ấy là hội chứng Haglund – tình trạng khá phổ biến ở các vận động viên thường xuyên chạy nước rút, tăng tốc, đổi hướng và liên tục tạo áp lực lớn lên gân Achilles.

Hội chứng này được mô tả lần đầu vào năm 1927 bởi bác sĩ phẫu thuật người Thụy Điển Patrick Haglund. Bệnh xảy ra khi phần xương phía sau gót chân phát triển lồi bất thường ngay tại vị trí gân Achilles bám vào xương. Phần xương nhô ra này dễ va chạm với thành cứng phía sau giày mỗi khi vận động, khiến vùng gót liên tục chịu ma sát và chèn ép.

Chuyên gia giải thích cơ chế gây đau

Theo chuyên gia vật lý trị liệu cơ xương khớp Michael Robson (LDN Physio), không phải ai có phần xương gót nhô cao cũng xuất hiện triệu chứng. Nhiều người có thể mang đặc điểm giải phẫu này suốt đời mà không gặp vấn đề gì. Cơn đau chỉ xuất hiện khi khối xương liên tục cọ xát với gân Achilles và túi hoạt dịch phía sau gót, gây viêm, sưng và hạn chế khả năng vận động.

Bartholomew Hudson-Gill, chuyên gia vật lý trị liệu từng làm việc tại Trung tâm Y học Xuất sắc của FIFA, cho biết hội chứng Haglund thực chất là kết quả của ba yếu tố xảy ra đồng thời: phần xương gót nhô cao, gân Achilles dày lên và túi hoạt dịch bị viêm.

Giải pháp tạm thời và điều trị lâu dài

Dù Pedro Neto chưa từng xác nhận mình mắc hội chứng Haglund, các chuyên gia cho biết việc cắt bỏ phần gót giày là giải pháp khá phổ biến đối với những cầu thủ gặp tình trạng này. Mục đích không phải để cải thiện hiệu suất thi đấu mà nhằm giảm áp lực lên vùng xương gót bị viêm, từ đó hạn chế cơn đau khi vận động.

Theo Bartholomew Hudson-Gill, phần cứng phía sau giày (heel counter) vốn có chức năng giữ ổn định gót chân, nhưng ở những người mắc hội chứng Haglund, chính bộ phận này lại trở thành điểm tỳ, liên tục ép lên gân Achilles và phần xương gót lồi ra. Mỗi bước chạy, mỗi pha tăng tốc hay đổi hướng đều làm tăng lực chèn ép, khiến vùng gót càng đau và viêm nhiều hơn.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Ở các CLB chuyên nghiệp, việc chỉnh sửa giày hiếm khi do cầu thủ tự thực hiện. Công việc này thường được đảm nhận bởi chuyên gia chỉnh hình bàn chân hoặc kỹ thuật viên thiết bị thi đấu, nhằm loại bỏ đúng vị trí gây cọ xát nhưng vẫn bảo đảm độ ổn định của đôi giày.

Tuy nhiên, cắt gót giày chỉ giúp kiểm soát triệu chứng chứ không điều trị được nguyên nhân. Khi phần xương gót đã phát triển lồi, mục tiêu của bác sĩ là giảm viêm, giảm đau và phục hồi chức năng để vận động viên có thể tiếp tục thi đấu. Điều trị thường bắt đầu bằng vật lý trị liệu, điều chỉnh giày dép, giảm tải vận động, kết hợp sóng xung kích hoặc tiêm điều trị khi cần thiết. Chỉ khi các phương pháp bảo tồn không còn hiệu quả, phẫu thuật mới được cân nhắc.