Khoảnh khắc sinh tử tại Bệnh viện Sản Nhi Nghệ An
Vào khoảng 9 giờ sáng ngày 23/10/2025, sự yên tĩnh thường ngày tại Khoa Sơ sinh, Bệnh viện Sản Nhi Nghệ An bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng la hét hỗn loạn. Một người đàn ông bất ngờ xuất hiện, cầm dao gọt hoa quả tấn công nhân viên y tế và người nhà bệnh nhân. Tình huống càng trở nên căng thẳng khi đối tượng này còn bế một em bé sơ sinh chạy ra hành lang, giơ cao đe dọa, đặt tính mạng non nớt của đứa trẻ vào tình thế vô cùng nguy hiểm.
Hành động dũng cảm của các nữ điều dưỡng
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, thay vì tìm cách tránh thân, các nữ điều dưỡng của Khoa Sơ sinh đã không chút do dự lao vào khống chế đối tượng, quyết tâm giành lại đứa trẻ. Họ chọn đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ sinh linh bé nhỏ không thể tự vệ, thể hiện tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm đáng ngưỡng mộ.
Điều dưỡng Nguyễn Thùy Trang là người chịu thương tích nặng nề nhất trong vụ việc. Khi cố gắng giành lại em bé từ tay kẻ tấn công, chị đã bị đâm 11 nhát dao vào vùng mặt, cổ, ngực và lưng. Sau ba tháng điều trị và phục hồi đầy gian khó, chị đã kiên cường trở lại với công việc, tiếp tục chăm sóc những bệnh nhi sơ sinh như chưa từng rời xa nơi này.
Y đức và trách nhiệm nghề nghiệp
Với điều dưỡng Thùy Trang, người làm nghề y luôn mang trong mình sứ mệch chữa bệnh, cứu người. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, bảo vệ an toàn cho bệnh nhân vẫn là ưu tiên cao nhất. “Không chỉ riêng tôi, bất kỳ ai trong ngành y cũng sẽ hành động như vậy khi tính mạng người bệnh bị đe dọa”, chị chia sẻ với giọng điệu bình thản.
Sự dũng cảm của các nữ điều dưỡng không chỉ là phản xạ tức thời trong tình huống nguy cấp mà còn là biểu hiện sâu sắc của y đức và tình yêu nghề. Giữa lằn ranh sinh tử, họ đã chọn làm “lá chắn sống” để giữ lại nhịp thở đầu đời cho một đứa trẻ, minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người mặc áo blouse trắng.
Hậu quả và sự phục hồi
Câu chuyện về hành động dũng cảm của các nữ điều dưỡng nhanh chóng lan tỏa, nhận được sự quan tâm và khen ngợi từ cộng đồng. Bộ trưởng Bộ Y tế và lãnh đạo tỉnh Nghệ An đã trao bằng khen cho điều dưỡng Nguyễn Thùy Trang cùng tập thể khoa vì tinh thần quả cảm. Thứ trưởng Bộ Y tế Trần Văn Thuấn cũng đã trao Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Y tế cho điều dưỡng Nguyễn Thùy Trang.
Tuy nhiên, với những người trong cuộc, điều còn đọng lại không phải là tấm bằng khen mà là những đêm mất ngủ, là tiếng la hét vẫn còn vang vọng trong ký ức. Các nữ điều dưỡng lặng lẽ túc trực bên những sinh linh non nớt, giữ nhịp sống bình yên nơi tuyến đầu, dù phải đối mặt với những ám ảnh tâm lý sau biến cố.
Chia sẻ từ lãnh đạo khoa
Bác sĩ Đoàn Thị Thanh Bình, Trưởng Khoa Sơ sinh, Bệnh viện Sản Nhi Nghệ An chia sẻ: “Không ai quên được khoảnh khắc ấy. Nhưng điều khiến tôi tự hào là các em không để nỗi sợ đánh bại mình”. Theo bác sĩ Bình, sau biến cố, khoa đã tổ chức các buổi chia sẻ tâm lý để hỗ trợ nhân viên. Những nữ điều dưỡng, vốn quen với áp lực chuyên môn, lần đầu phải đối diện với một cú sốc tinh thần lớn như vậy.
Công việc ở Khoa Sơ sinh chưa bao giờ nhẹ nhàng, đặc biệt trong mùa lạnh khi bệnh nhi tăng cao. Các điều dưỡng quen với việc ăn vội bên bàn trực, thức trắng đêm để chăm sóc những bé viêm phổi, suy hô hấp. Họ thực hiện mọi thao tác từ thay bỉm đến đặt kim truyền đều phải “nhẹ như nâng trứng”, thể hiện sự tận tâm và kỹ năng chuyên môn cao.
Cuộc hội ngộ xúc động
Mới đây, cuộc hội ngộ giữa các nữ điều dưỡng và người nhà bệnh nhi từng được họ liều mình cứu sống trên sân khấu Gala Việc tử tế 2026 đã khiến nhiều người lặng đi vì xúc động. Những cái ôm nghẹn ngào, giọt nước mắt biết ơn và lời cảm ơn run run cất lên đã xóa nhòa mọi khoảng cách.
Khi người mẹ trẻ ôm chặt lấy nữ điều dưỡng từng lao vào hiểm nguy để giành lại con mình từ tay kẻ tấn công, cả khán phòng như vỡ òa. Đó không chỉ là cuộc gặp lại, mà còn là khoảnh khắc tôn vinh lòng dũng cảm và trái tim nhân hậu của những “người mẹ áo trắng”.
Nhắc lại khoảnh khắc lao vào che chắn cho trẻ, chị Thùy Trang chỉ cười nhẹ: “Mình cũng là một người mẹ. Trong hoàn cảnh đó, ai cũng sẽ làm vậy thôi”. Câu nói giản dị nhưng phía sau là bản lĩnh của những người phụ nữ chọn ở lại với nghề, dù đã nếm trải hiểm nguy. Họ không xem mình là anh hùng, chỉ nhận đó là trách nhiệm nghề nghiệp, nhưng với những đứa trẻ và gia đình được cứu sống, họ chính là những lá chắn thầm lặng, đáng trân trọng.



