Đêm Giao Thừa Trong Bệnh Viện: Những Bóng Áo Blouse Lặng Lẽ Giành Giật Sự Sống
Đêm Giao Thừa Trong Bệnh Viện: Bóng Áo Blouse Giành Giật Sự Sống

Đêm Giao Thừa Trong Bệnh Viện: Những Bóng Áo Blouse Lặng Lẽ Giành Giật Sự Sống

Giao thừa, khi đồng hồ điểm 23 giờ 50 phút, ánh đèn trắng của bệnh viện vẫn sáng rực. Ngoài kia, thành phố bắt đầu náo nức với từng tốp người đổ ra đường, chờ đón khoảnh khắc chuyển năm. Điện thoại rung liên hồi bởi những tin nhắn chúc Tết đầy ấm áp. Nhưng bên trong Đơn nguyên Hồi sức tích cực – Chống độc thuộc Khoa Nhi, không khí vẫn đặc quánh sự tập trung và căng thẳng. Một nữ điều dưỡng đang cần mẫn níu giữ sự sống cho một sinh linh vừa mới chào đời trong tình trạng sinh non.

Khoa Nhi: Nơi Giành Giật Từng Nhịp Thở

Ánh đèn neon hắt xuống những dãy lồng ấp, tạo nên một khung cảnh lạnh lùng nhưng đầy hy vọng. Tiếng monitor phát ra âm thanh đều đặn, như nhịp đập của thời gian trôi qua. Trong mỗi lồng ấp là một sinh linh bé nhỏ, đang vật lộn để giành giật từng nhịp thở. Nữ điều dưỡng Lê Thị Hương khẽ nâng bàn tay một bé trai sinh non, nặng chỉ hơn 1,8kg, và chỉnh lại dây truyền dịch một cách tỉ mỉ. Mồ hôi lấm tấm trên trán chị, dù phòng bệnh luôn duy trì nhiệt độ ổn định. “Chỉ cần máy kêu một tiếng khác lạ là tim mình đã thót lại” - chị nói nhỏ, giọng đầy lo lắng.

Công việc của chị và đồng nghiệp lặp đi lặp lại suốt ca trực, bao gồm:

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram
  • Kiểm tra ống nội khí quản để đảm bảo đường thở thông suốt.
  • Hút đờm giúp trẻ dễ thở hơn.
  • Cho trẻ ăn qua sonde với từng giọt sữa nhỏ.
  • Thay bỉm và vệ sinh cẩn thận.
  • Theo dõi sát sao các chỉ số SpO2, nhịp tim, và huyết áp.

Những thao tác tưởng như nhỏ bé này lại mang ý nghĩa sống còn. Chỉ cần chậm một nhịp hay sai một bước, sự sống mong manh có thể trượt khỏi tầm tay. Khi 0 giờ điểm, pháo hoa rỡ bầu trời đêm, một vài tiếng nổ vọng vào cửa kính dày. Nhưng trong phòng hồi sức, không ai ngẩng lên. Chị Hương vẫn cúi mình bên lồng ấp, ghi chép chỉ số vào hồ sơ bệnh án. “Chúng tôi không có đếm ngược. Với chúng tôi, giao thừa chỉ là thêm một giờ trực” - chị mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm.

Khoa Cấp Cứu: Mùa Cao Điểm Của Sự Sống Và Cái Chết

Rời Khoa Nhi, xuống tầng trệt, Khoa Cấp cứu sáng đèn như ban ngày. Cánh cửa tự động liên tục mở ra khép lại khi xe cứu thương nối đuôi nhau vào viện. Bác sĩ Đinh Viết Nguyên đã quen với những đêm giao thừa như thế. Anh cho biết, Tết không phải là thời điểm nghỉ ngơi mà là “mùa cao điểm” của công tác cấp cứu. Các trường hợp tai nạn giao thông sau tiệc tất niên, ngộ độc rượu bia, ẩu đả, và chấn thương do pháo tự chế thường tăng đột biến.

“Có đêm chúng tôi tiếp nhận hơn 150 bệnh nhân. Vừa khâu vết thương cho ca tai nạn giao thông xong, quay sang đã có thêm bệnh nhân ngộ độc rượu nặng” - anh kể lại với giọng trầm ấm. Trong phòng cấp cứu, tiếng gọi nhau gấp gáp vang lên. Điều dưỡng đẩy băng ca, bác sĩ nhanh chóng đánh giá tình trạng và phân loại mức độ ưu tiên. Một kíp trực chỉ gồm một bác sĩ và năm, sáu điều dưỡng, nhưng phải xử lý hàng chục ca trong vài giờ ngắn ngủi.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Áp lực không chỉ nằm ở chuyên môn mà còn từ tâm lý của người thân bệnh nhân. Phòng chờ đông nghịt, ánh mắt ai cũng dõi theo từng động tác của y bác sĩ. Có người sốt ruột, có người bật khóc vì lo lắng. “Chúng tôi hiểu tâm lý của họ. Nhưng cấp cứu phải theo thứ tự nguy kịch. Có ca chậm vài phút là không còn cơ hội” - bác sĩ Nguyên nói, giọng trầm xuống. Anh nhớ nhất một đêm giao thừa cách đây hai năm, khi một thanh niên 22 tuổi bị tai nạn giao thông được đưa vào viện trong tình trạng chấn thương sọ não nặng. Ekip phải hội chẩn khẩn và chuyển mổ ngay trong đêm. Đến sáng mồng Một, bệnh nhân qua cơn nguy kịch. “Gia đình họ nắm tay chúng tôi khóc. Đó là khoảnh khắc mà mọi mệt mỏi tan biến” - anh chia sẻ.

Tuy nhiên, cũng có những trường hợp nhập viện quá muộn vì tâm lý “ráng qua Tết”. Khi bệnh nhân đến nơi, “giờ vàng” đã trôi qua, để lại sự day dứt khôn nguôi. “Đó là điều day dứt nhất. Bệnh viện không bao giờ đóng cửa. Đừng vì Tết mà chần chừ” - anh nhấn mạnh, lời khuyên chân thành dành cho cộng đồng.

Khoa Sản: Khởi Đầu Của Những Nhịp Sống Mới

Nếu Hồi sức và Cấp cứu là nơi giành giật sự sống, thì Khoa Sản lại là nơi khởi đầu của những nhịp sống mới. Đêm giao thừa, phòng sinh vẫn sáng đèn rực rỡ. Một sản phụ được đưa vào khi đồng hồ chỉ 23 giờ 40 phút. Gia đình chị tranh thủ thắp nén nhang trước khi theo xe vào viện, cầu nguyện cho mẹ tròn con vuông. Bác sĩ Phan Lê Nam cho biết, dịp Tết số sản phụ lưu lại không nhiều, nhưng phần lớn là những ca cần theo dõi sát sao. “Chúng tôi không đặt nặng chuyện sinh đúng giao thừa, mà quan trọng nhất là an toàn cho mẹ và bé” - anh nói với sự nghiêm túc trong từng lời.

0 giờ 8 phút, tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên trong phòng sinh, như một bản nhạc chào đón năm mới. Ngoài hành lang, người cha bật khóc vì xúc động, nước mắt lăn dài trên má. Một điều dưỡng nhanh tay lau người cho bé, quấn khăn ấm rồi đặt lên ngực mẹ, tạo sự kết nối đầu đời. “Đây là em bé đầu tiên của năm mới” - bác sĩ Nam mỉm cười, niềm vui lan tỏa khắp căn phòng. Tiếng khóc ấy vang lên giữa thời khắc chuyển năm, như lời chào của mùa xuân, xua tan đi những căng thẳng. Một điều dưỡng tranh thủ chụp tấm ảnh gửi cho gia đình, thay cho lời chúc đầu năm đầy ý nghĩa.

Có những năm, ngay sau giao thừa, Khoa Sản phải thực hiện ca mổ cấp cứu cho sản phụ suy thai. Cả ekip nín thở chờ tiếng khóc đầu đời, tim đập thình thịch. “Khi bé cất tiếng khóc, chúng tôi mới thực sự thở phào” - bác sĩ Nam chia sẻ, giọng đầy cảm xúc.

Những Hy Sinh Thầm Lặng Phía Sau

Nữ hộ sinh Phan Thị Thu Bình đã gần 30 năm gắn bó với bệnh viện. Chị nói vui rằng mình “đón Tết ở viện nhiều hơn ở nhà”. Những năm con còn nhỏ, chồng công tác xa, chị gửi con cho hàng xóm rồi vội vã vào ca trực. “Đêm giao thừa gọi điện về, nghe con chúc Tết mà rưng rưng. Nhưng nghĩ tới bệnh nhân đang chờ mình, lại tự nhủ phải vững vàng” - chị kể, đôi mắt đượm buồn nhưng kiên định.

Có năm, sau ca trực kéo dài đến trưa mồng Một, chị về nhà trong trạng thái kiệt sức. Con nhỏ ngủ thiếp trên ghế chờ mẹ, hình ảnh khiến trái tim chị thắt lại. “Nhìn con mà thương đứt ruột. Nhưng rồi con lớn lên cũng hiểu công việc của mẹ” - chị cười hiền, nụ cười ẩn chứa bao nỗi niềm. Bác sĩ trẻ Đinh Viết Nguyên cũng từng trải qua những cái Tết đầu tiên sau khi lập gia đình trong phòng trực. “Vợ tôi có lúc chạnh lòng. Nhưng rồi cô ấy hiểu, nếu mình không trực thì bệnh nhân biết trông cậy vào ai” - anh nói, giọng đầy biết ơn.

Kết Thúc Một Đêm Dài Và Ý Nghĩa Của Mùa Xuân

Rạng sáng mồng Một, pháo hoa đã tắt, phố phường thưa người. Nhưng trong bệnh viện, ca trực vẫn chưa kết thúc. Một nhóm điều dưỡng tranh thủ chia nhau miếng bánh chưng nguội trong phòng trực. Không có mâm cỗ đủ đầy, nhưng có tiếng cười nhẹ sau một đêm căng thẳng, như một liều thuốc tinh thần quý giá.

Ở Đơn nguyên Hồi sức, một em bé sinh non đã tự thở được sau nhiều ngày phải hỗ trợ máy, một chiến thắng nhỏ nhưng vĩ đại. Ở Khoa Cấp cứu, một ca tai nạn nặng qua cơn nguy kịch, mang lại hy vọng cho gia đình. Ở Khoa Sản, một gia đình đón thành viên mới đúng thời khắc đầu năm, niềm hạnh phúc tràn ngập.

Tết ở đây không được tính bằng ngày nghỉ hay phong bao lì xì. Tết được đo bằng những sinh linh còn ở lại với cuộc đời, bằng những bệnh nhân ra viện trong nụ cười nhẹ nhõm, và bằng tiếng khóc đầu đời vang lên giữa đêm sâu. Khi thành phố dần thức giấc trong nắng xuân ấm áp, những hành lang bệnh viện vẫn trắng đèn. Những bóng áo blouse vẫn lặng lẽ đi qua các phòng bệnh, như những thiên thần thầm lặng.

Ở nơi mong manh nhất của ranh giới sinh – tử, mùa xuân hiện hữu theo cách rất khác. Không ồn ào, không pháo hoa rực rỡ, nhưng bền bỉ và ấm áp hơn bao giờ hết, nhờ vào tình yêu thương và sự hy sinh không mệt mỏi của những con người trong áo blouse trắng.