Người đàn ông trộm vàng của bố để thoát cảm giác bị kiểm soát, giờ hối hận sâu sắc
Mới đây, trên một group kín dành cho những tâm sự về mua bán vàng, một bài đăng từ tài khoản ẩn danh đã thu hút sự chú ý đặc biệt từ cộng đồng mạng. Chủ nhân câu chuyện thú nhận rằng mình đã trộm vàng của bố - người đàn ông đơn thân đã vất vả nuôi anh lớn lên, chỉ để thỏa mãn nhu cầu tiêu xài cá nhân và thoát khỏi cảm giác "tù túng khi vợ giữ tiền". Toàn bộ tâm sự chân thành của người đàn ông này đã được chia sẻ như sau:
Cuộc sống bị kìm kẹp giữa hai thế hệ
"Không biết có ai đọc được không nhưng tôi viết cái này lúc nửa đêm vì không ngủ được. Nhà tôi không khá giả, bố tôi là người cả đời sống tiết kiệm, kiểu có tiền cũng không dám tiêu, mẹ mất sớm nên bố vừa làm bố vừa làm mẹ, thành ra tính càng chặt chẽ hơn. Tôi lấy vợ được 3 năm, và điều buồn cười là vợ tôi giống bố tôi đến mức khó chịu, không phải ngoại hình mà là cách nghĩ, lúc nào cũng lo xa, cũng hỏi tiền đâu, tiêu gì, có cần thiết không. Tôi biết họ không sai, nhưng sống giữa hai người như thế tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Không phải mệt vì nghèo mà mệt vì lúc nào cũng có cảm giác bị kiểm soát chặt chẽ.
Phát hiện bí mật và hành động sai trái
Một lần về quê, tôi vô tình phát hiện bố cất vàng trong két nước bồn cầu, đúng nghĩa đen là mở nắp lên thấy túi nilon bọc kỹ bên trong, 5 cây vàng. Trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ một điều là ông có vàng mà vẫn sống khổ thế à? Tôi không biết từ lúc nào mình nảy ra ý nghĩ sai trái, tôi đánh cắp vàng của bố và tự nhủ coi như vay tạm, khi nào ổn sẽ trả, bố già rồi giữ nhiều cũng lo, tôi giữ hộ. Tôi mang số vàng đó về nhà và cũng giấu vào két nước bồn cầu, nghe buồn cười nhưng đó là nơi duy nhất tôi nghĩ là không ai động tới.
Hậu quả và sự thức tỉnh đau đớn
Tôi không nói với vợ, không phải vì không tin mà vì sợ vợ sẽ giống bố, giữ chặt, tính toán và bắt tôi sống tiếp một đời dè sẻn nữa. Tôi tiêu một phần để trả nợ, đổi xe, mua vài thứ trước giờ lúc nào cũng bị hỏi là có cần không. Cho đến hôm nay, vợ tôi mở nắp két nước bồn cầu. Cô ấy hỏi đúng một câu là cái này ở đâu ra. Tôi im lặng vì tôi biết nếu nói dối thì tôi là thằng hèn, còn nói thật thì tôi là thằng tồi. Cuối cùng tôi nói thật, rằng vàng là của bố, rằng tôi lấy, rằng tôi chỉ muốn thở một chút. Vợ tôi ngồi xuống sàn nhà, không mắng không chửi, chỉ nói một câu là bố anh giống em lắm, và bây giờ anh cũng đang giống hệt người anh ghét. Câu đó đau hơn mọi lời trách móc.
Tôi nhận ra tôi trốn bố bằng cách lấy vàng của bố, tôi trốn vợ bằng cách giấu tiền với vợ, nhưng cuối cùng tôi vẫn trở thành đúng kiểu người mà cả hai lo sợ. Giờ thì bố tôi chưa biết, vợ tôi biết hết, nhà thì yên lặng đến mức đáng sợ. Tôi không biết nên trả vàng thế nào khi giá vàng bây giờ quá cao, kiếm đâu ra tiền để mua lại, cũng không biết nên xin lỗi từ đâu.
Lời tâm sự cuối cùng và câu hỏi khó trả lời
Tôi viết cái này không phải để xin lời khuyên, chỉ là muốn nói ra, vì nếu không nói thì có khi vài năm nữa con tôi lại giống tôi. Mọi người nghĩ nếu thành thật, bố có tha thứ cho tôi không?". Theo nguồn tin từ B.B, câu chuyện này đã gây ra nhiều tranh luận sôi nổi trên mạng xã hội về vấn đề kiểm soát tài chính trong gia đình và hậu quả của những hành động thiếu suy nghĩ.



