Cuộc sống dưới tầm tên lửa của người Việt tại Trung Đông: Kinh hoàng và lo sợ
Người Việt ở Trung Đông sống trong lo sợ dưới tầm tên lửa

Cuộc sống dưới tầm tên lửa của người Việt tại Trung Đông: Kinh hoàng và lo sợ

Ngày 1/3, hai tiếng nổ đinh tai làm rung chuyển Trung tâm tài chính Dubai, khiến anh Vũ Hải Đức, giám đốc nhà hàng Royal China, phải thụp xuống sàn, ôm chặt đầu. Hàng chục thực khách tại nhà hàng của anh cuống cuồng thanh toán rồi lao ra cửa, trong khi Đức hô nhân viên chạy về phía ga tàu điện ngầm – nơi được cho là an toàn nhất gần chỗ làm.

Sau vài phút, đường phố gần như không còn bóng người. "Ai nấy đều mong không có tiếng nổ tiếp theo", Đức chia sẻ. Gần một tiếng sau, các trục đường lớn mới lác đác xe cộ, nhưng các đường nhánh vẫn vắng tanh. Đức và nhân viên mới dám trở lại nhà hàng.

Những đợt tấn công đầu tiên tại Dubai

Trưa ngày 28/2, Dubai hứng chịu những đợt tấn công đầu tiên. Còi báo động réo liên hồi, khói đen bốc lên từ một số cơ sở quân sự. Khu vực Đức làm việc nằm sát các công trình biểu tượng nổi tiếng, khiến nỗi âu lo càng thêm chồng chất.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

"Chúng tôi sống trong lo sợ tột độ, nhất là khi các công trình biểu tượng của Dubai như tháp Burj Al Arab, Fairmont The Palm và khách sạn nổi tiếng The Ritz-Carlton đều đã bị tấn công", Đức nói. Khung cảnh vắng vẻ tại mặt trường trước Trung tâm Tài chính Quốc tế Dubai (DIFC) ở UAE vào lúc 17h ngày 1/3 minh chứng cho sự hoảng loạn này.

Kinh hoàng tại Bahrain

Cách Dubai khoảng 500 km, khu Juffair của thủ đô Manama, Bahrain cũng trở thành tâm điểm hỏa lực. Tại đây, Nguyễn Bá Thái, 26 tuổi, cùng 6 lao động Việt Nam đang trải qua những giờ phút sinh tử.

11h55 ngày 28/2, tiếng nổ lớn hất tung nhóm của Thái khỏi giấc ngủ trưa. Tên lửa dội xuống một căn cứ quân sự cách tòa chung cư họ ở chừng 100 mét. Sóng xung kích khiến tòa chung cư 30 tầng rung bần bật, có cảm giác như bị nhấc bổng lên rồi dội mạnh xuống. "Kinh hoàng hơn mọi trận động đất", Thái nhớ lại.

Họ vồ lấy hộ chiếu, lao xuống hàng trăm bậc thang thoát hiểm. Dưới đường, còi báo động rú từng hồi, khói cuộn thành cột lớn. Dù hệ thống cảnh báo đã hú lên trước đó 5 phút, nhưng những đợt báo động diễn tập kéo dài cả tháng qua đã khiến mọi người chủ quan.

Thoát khỏi chung cư, nhóm lao động Việt cắm đầu chạy về hướng bãi biển để né gạch đá văng ra từ các tòa cao tầng. Trên không, tên lửa rít gió. "Càng chạy, tên lửa càng như đuổi theo trên đỉnh đầu", Thái kể.

Lan rộng sang khu dân sự

Đến chiều, các vụ tấn công lan rộng sang khu dân sự. Một khách sạn hạng sang tại Manama đổ sập. Mật độ không kích được Thái mô tả là "đếm không nổi". Cảnh sát xuất hiện khắp nơi, dùng loa yêu cầu người dân sơ tán.

Nhóm Thái chạy xa khỏi vùng tâm chiến sự khoảng một km nhưng sóng xung kích vẫn như dội thẳng vào màng nhĩ. Đêm 28/2, bầu trời Manama rực sáng bởi máy bay không người lái (UAV) tự sát. Sang ngày 1/3, hỏa lực thưa hơn nhưng chuyển sang tên lửa đạn đạo.

Nhóm của Thái cố thủ trong nơi trú ẩn, nín thở nghe ngóng tình hình. "Một người lớn tuổi nhất nhóm hoảng loạn, chốc chốc lại xỏ giày nằng nặc đòi ra sân bay về Việt Nam. Anh em phải giữ lại vì không phận đã khóa, thiết quân luật cấm ra đường", Thái kể.

Bối cảnh xung đột

Cuộc xung đột ở Trung Đông bùng nổ từ sáng ngày 28/2. Mỹ phát động chiến dịch "Cơn thịnh nộ Sử thi", hợp đồng tác chiến cùng "Tiếng gầm Sư tử" của Israel nhắm vào Iran. Iran đáp trả bằng tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái (UAV) tự sát quy mô lớn.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Israel cùng các quốc gia đặt căn cứ đồng minh của Mỹ như Jordan, UAE và Bahrain trở thành mục tiêu. Sân bay quốc tế Dubai, các kho dầu tại Abu Dhabi (UAE), căn cứ Hạm đội 5 của Mỹ tại Bahrain liên tục hứng chịu hỏa lực.

Kế hoạch an cư đảo lộn

Anh Vũ Hải Đức đã làm việc ở Dubai từ năm 2018 còn Nguyễn Bá Thái ở Bahrain ba năm. Với họ, vùng đất này từng đồng nghĩa với nhịp sống bình yên và thu nhập cao. Nhưng chiến sự đã khiến kế hoạch an cư của họ đảo lộn.

Đức đang tính toán bỏ lại sự nghiệp để về hẳn Việt Nam. "Với tôi, điều quan trọng nhất lúc này là tìm một nơi vắng tiếng bom", anh nói.

Tại Bahrain, khi chủ nhà gõ cửa đòi tiền phòng giữa lúc tên lửa bay ngang tầm mắt, Thái nói: "Chiến tranh ngưng, chúng tôi đóng tiền. Nếu không thì thôi". Cậu sẵn sàng nhờ cảnh sát can thiệp vì thiết quân luật không cho phép đẩy người dân ra đường.

Kế hoạch sơ tán

Nhóm lao động Việt của Thái đã lên kế hoạch sơ tán. Họ chờ tới hết ngày 3/3 – thời điểm Mỹ tuyên bố kết thúc giai đoạn đánh tổng lực đầu tiên. Nếu tình hình không hạ nhiệt, mọi người sẽ đợi đến 10/3 để đưa ra quyết định cuối cùng.

Ảnh hưởng đến các nước lân cận

Sóng xung kích của cuộc chiến cũng làm đóng băng nhịp sống và hệ thống hàng không của nhiều nước lân cận. Tại Jordan, chị Vũ Hoài, 40 tuổi, kéo vali ra sân bay để về nước nhưng chuyến bay bị hủy phút chót. Jordan không bị tấn công nhưng việc khóa không phận khiến Hoài mắc kẹt ngay tại sảnh chờ.

Sinh tồn tại Israel

Trong khi đó ở tỉnh Sderot, phía nam Israel, Trần Lâm Quế Hương, 22 tuổi, quê An Giang cùng 6 thực tập sinh Việt Nam đã dần quen với cách sinh tồn dưới làn đạn. Cứ nghe còi báo động vang lên, họ lao xuống hầm ngầm. Khi tiếng còi dứt, họ lại trở lại với dây chuyền đóng gói nông sản.

"Tại nông trại có sẵn bốn hầm, sức chứa hàng trăm người. Ở nhà trọ cũng có một phòng ngầm đủ chứa được 20 người", Hương nói. Cuộc sống dưới tầm tên lửa đã trở thành thực tế khắc nghiệt cho người Việt tại Trung Đông, buộc họ phải thích nghi và đối mặt với nguy cơ thường trực.