Hành Trình Vươn Lên Từ Nghèo Khó Của Howard Schultz
Howard Schultz chào đời năm 1953 tại Brooklyn, New York, Hoa Kỳ. Ông, cựu Giám đốc điều hành và Chủ tịch Starbucks, không có tuổi thơ êm đềm trong những khu phố giàu có hay tòa nhà văn phòng sang trọng. Thay vào đó, ông lớn lên trong những căn hộ chật chội tại khu nhà ở xã hội Canarsie, Brooklyn, nơi cha ông phải làm nhiều công việc lao động tay chân không có bảo hiểm và thường xuyên đối mặt với nguy cơ mất việc vì tai nạn lao động.
Tuổi Thơ Gian Nan Và Nhận Thức Về Giáo Dục
Gia đình Schultz có ba đứa con, việc sở hữu một ngôi nhà riêng là điều xa xỉ. Năm 1961, cha ông bị gãy mắt cá chân trong khi mẹ ông đang mang thai tháng thứ bảy. Sự kiện này khiến cả gia đình mất đi nguồn thu nhập chính. Khi những người thu tiền gọi điện, Schultz và anh chị em của mình thường nhấc máy và giả vờ rằng cha mẹ không có nhà. Trong hồi ký, Schultz viết: “Gia đình chúng tôi không có thu nhập, không bảo hiểm y tế, không tiền bồi thường cho người lao động và chẳng có gì để dựa vào cả.” Chính trải nghiệm này đã hình thành trong ông một nhận thức sâu sắc từ sớm: giáo dục không chỉ là con đường mở mang tri thức, mà còn là tấm vé hiếm hoi để thoát khỏi vòng luẩn quẩn của nghèo đói.
Dù lúc đó, Schultz không hề biết rằng sau này mình sẽ trở thành một doanh nhân nổi tiếng và tạo ra công ăn việc làm cho hàng ngàn người, nhưng ông luôn nghĩ rằng: “Nếu tôi ở một vị trí có thể tạo ra sự khác biệt, tôi sẽ không để mọi người bị bỏ lại phía sau.”
Học Bổng Thể Thao: Cánh Cửa Đầu Tiên Ra Khỏi Nghèo Khó
Howard Schultz là thành viên đầu tiên trong gia đình đạt được tấm bằng đại học. Hành trình của ông bắt đầu với một tấm vé mang tên học bổng thể thao môn bóng bầu dục. Nhờ tài năng trên sân cỏ thời trung học, ông đã giành được suất học bổng tại Đại học Northern Michigan và tốt nghiệp vào năm 1975.
Đối với Schultz, học bổng này không chỉ là sự cứu cánh về tài chính, giúp ông thoát khỏi khu nhà ở xã hội nghèo khó tại Brooklyn, mà còn là “điểm tựa tâm lý” quan trọng, giúp ông tin rằng xuất thân không bao giờ là rào cản quyết định tương lai. Tuy nhiên, thực tế tại giảng đường lại mang đến một thử thách khác: Schultz sớm nhận ra mình không đủ khả năng để tiến xa trong sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp nên quyết định dừng chơi bóng.
Việc từ bỏ thể thao đồng nghĩa với việc mất đi trợ cấp, buộc ông phải tự xoay xở bằng các khoản vay sinh viên và làm thêm nhiều công việc cực nhọc để bám trụ lại trường. Ông tốt nghiệp với một khoản nợ khá lớn vào thời điểm đó. Dù vậy, như ông đã chia sẻ trong hồi ký Pour Your Heart Into It, môi trường đại học đã hoàn tất sứ mệnh thay đổi thế giới quan của ông: chuyển đổi từ tâm thế sinh tồn (chỉ lo đủ ăn qua ngày) sang tư duy cơ hội (nhìn thấy tiềm năng phát triển). Đây chính là nền tảng tư duy cốt lõi giúp ông không chỉ dừng lại ở một nhân viên kinh doanh giỏi, mà trở thành người kiến tạo nên đế chế Starbucks toàn cầu.
Từ Nhân Viên Bán Hàng Đến Bước Ngoặt Starbucks
Tâm thế sinh tồn khiến con người ta sợ rủi ro vì sợ mất những gì đang có. Ngược lại, tư duy cơ hội cho phép Schultz nhìn thấy tiềm năng của những quán cà phê espresso tại Ý và dám mang mô hình đó về Mỹ, bất chấp sự phản đối ban đầu của các nhà đầu tư.
Sau khi tốt nghiệp, Schultz làm việc trong lĩnh vực bán hàng và tiếp thị. Năm 1981, trong một chuyến công tác, ông tình cờ ghé thăm Starbucks - khi đó chỉ là chuỗi cửa hàng nhỏ bán hạt cà phê tại Seattle. Ấn tượng với chất lượng sản phẩm và văn hóa doanh nghiệp, Schultz gia nhập Starbucks năm 1982 với vai trò Giám đốc Marketing.
Bước ngoặt đến khi ông sang Ý và bị cuốn hút bởi mô hình quán cà phê như “không gian cộng đồng” - nơi con người gặp gỡ, trò chuyện và kết nối. Schultz đề xuất Starbucks chuyển từ bán hạt cà phê sang phục vụ đồ uống tại chỗ, nhưng ý tưởng này ban đầu không được chấp nhận. Không từ bỏ, ông rời công ty để tự khởi nghiệp với chuỗi quán cà phê Il Giornale, sau đó quay lại mua lại Starbucks vào năm 1987. Từ đó, ông bắt đầu hành trình xây dựng Starbucks thành thương hiệu toàn cầu.
Giáo Dục Không Dừng Ở Giảng Đường Và Trách Nhiệm Xã Hội
Dưới sự lãnh đạo của Schultz, Starbucks không chỉ mở rộng quy mô nhanh chóng mà còn được biết đến với các chính sách nhân sự tiến bộ, như cung cấp bảo hiểm y tế cho cả nhân viên bán thời gian và chương trình hỗ trợ học phí đại học cho nhân viên tại Mỹ.
Schultz từng lý giải rằng những chính sách ấy bắt nguồn từ ký ức tuổi thơ: “Tôi lớn lên trong một gia đình mà cha tôi không có bảo hiểm y tế. Tôi hiểu cảm giác bất an khi một tai nạn có thể khiến cả gia đình lao đao.” Với ông, đầu tư cho con người, đặc biệt là giáo dục - không chỉ là chiến lược nhân sự, mà là trách nhiệm xã hội.
Theo Forbes, Howard Schultz trở thành tỷ phú tự thân nhờ cổ phần tại Starbucks, nơi ông giữ vai trò CEO trong nhiều giai đoạn (1987-2000 và 2008-2017). Tuy nhiên, trong nhiều cuộc phỏng vấn, ông hiếm khi nói về tài sản. Thay vào đó, ông nhấn mạnh hành trình đi lên từ giáo dục và cơ hội.
“Thành công không đến từ việc bạn sinh ra ở đâu, mà từ việc bạn làm gì với cơ hội khi nó xuất hiện”, Schultz từng nói - triết lý phản ánh trực tiếp con đường ông đã đi. Câu chuyện đổi đời từ Howard Schultz cho thấy, học bổng có thể là đòn bẩy xã hội mạnh mẽ, giúp phá vỡ vòng lặp nghèo đói liên thế hệ. Giáo dục không chỉ là bằng cấp, mà là sự thay đổi tư duy - từ sống sót sang kiến tạo.
Hành trình của ông cũng khẳng định, thành công bền vững gắn liền với trách nhiệm xã hội, đặc biệt trong đầu tư cho con người. Từ khu nhà ở xã hội Brooklyn đến vị trí lãnh đạo một thương hiệu cà phê toàn cầu, hành trình của Howard Schultz không chỉ là câu chuyện kinh doanh, mà là minh chứng rõ nét cho sức mạnh của học tập và cơ hội giáo dục trong việc thay đổi số phận con người.