Hành trình dạy con lớp một: Từ 'cuộc chiến' đến sự thấu hiểu và kiên nhẫn
Mỗi buổi tối dạy con học lớp một, tôi như bước vào một 'cuộc chiến' nhỏ. Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng qua các bài viết giáo dục sớm và lời khuyên từ người thân, thực tế vẫn khiến tôi bất ngờ. Con tôi, một đứa trẻ mới 6-7 tuổi, đối mặt với điểm số thấp trong học kỳ I: Toán 6, Tiếng Việt 5, Tiếng Anh 5,5. Những con số này không quá tệ khách quan, nhưng với tôi – một người mẹ dành nhiều hy vọng – chúng khiến lòng trĩu nặng.
Những đêm trằn trọc và câu hỏi không lời đáp
Tôi tự hỏi: 'Mình đã làm sai ở đâu?', 'Tại sao con học kém thế này?', 'Con có chậm hơn các bạn không?'. Những câu hỏi này ám ảnh tôi suốt nhiều đêm, khiến giấc ngủ chập chờn. Trong những buổi học, tôi cố gắng giảng bài chậm rãi, diễn giải theo cách 'trẻ con hơn', nhưng càng dạy, tôi càng thấy bất lực. Con nhìn tôi với ánh mắt ngơ ngác, im lặng và đôi khi gục đầu khóc.
Có lúc, tôi nổi cáu vì con không hiểu bài, buột miệng nói những lời như: 'Sao mẹ nói mãi mà con không hiểu?' hay 'Bài này dễ thế mà cũng không làm được à?'. Mỗi lần như vậy, con chỉ cúi thấp, thu mình lại. Tôi nhận ra mình đang vô tình tạo ra khoảng cách, biến thời gian học thành áp lực thay vì sự gắn kết.
Nhận thức lại và bước ngoặt trong cách dạy con
Sau những ngày mệt mỏi, tôi bắt đầu chậm lại, lắng nghe câu chuyện từ các phụ huynh khác. Tôi nhận thấy mình không đơn độc; nhiều người cũng vật lộn với việc dạy con. Vấn đề có thể không nằm ở con, mà ở cách tôi đồng hành. Tôi đã quá chú trọng điểm số, quên mất cảm xúc của một đứa trẻ mới bắt đầu học tập.
Tôi học cách kiên nhẫn hơn, giảm thời gian học mỗi buổi và xen kẽ với hoạt động vui chơi. Tôi tập trung khen ngợi những tiến bộ nhỏ: một nét chữ đẹp hơn, một phép toán đúng, hay một từ tiếng Anh mới nhớ. Dù vẫn có ngày mệt mỏi và cáu gắt, tôi học cách xin lỗi con khi nóng giận và nói: 'Không sao, mình làm lại nhé'.
Hành trình phía trước: Đồng hành với sự thấu hiểu
Giờ đây, nhìn lại bảng điểm học kỳ I, tôi không còn thấy sợ hãi. Tôi hiểu rằng lớp một chỉ là điểm khởi đầu, không phải đích đến, và mỗi đứa trẻ có con đường học tập riêng. Tôi mong muốn những buổi tối bên bàn học sẽ ít nước mắt, bớt tiếng thở dài và thêm nhiều nụ cười. Trên hết, tôi muốn con biết rằng dù học giỏi hay chưa, mẹ luôn ở bên – không để ép buộc, mà để cùng con đi qua tuổi thơ một cách chậm rãi, dịu dàng và ít tổn thương nhất.



