Cho vợ mượn 300 triệu sửa nhà, 1 năm sau chồng đòi lại gây căng thẳng gia đình
Cho vợ mượn 300 triệu, 1 năm sau đòi lại gây căng thẳng

Cho vợ mượn 300 triệu sửa nhà, 1 năm sau chồng đòi lại gây căng thẳng gia đình

Câu chuyện bắt đầu từ tháng 4 năm ngoái, khi bố mẹ vợ gọi điện thông báo căn nhà cũ đã dột nát nghiêm trọng. Mỗi khi trời mưa, nước chảy khắp các phòng, khiến họ không thể yên tâm sinh sống trong tuổi già. Sau một đêm bàn bạc kỹ lưỡng, vợ chồng tôi quyết định cho mượn số tiền 300 triệu đồng để sửa chữa.

Lúc chuyển tiền, tôi không suy nghĩ quá nhiều, chỉ đơn giản nghĩ rằng đây là người thân trong gia đình, mọi chuyện có trước có sau. Tôi tin tưởng rằng sau này khi ông bà xoay xở được, họ sẽ trả lại khoản tiền này. Công việc sửa nhà diễn ra khá nhanh chóng và thuận lợi.

Niềm vui ban đầu và sự im lặng kéo dài

Mỗi lần về quê thăm, tôi đều nhận thấy ngôi nhà đã trở nên khang trang và sạch sẽ hơn trước rất nhiều. Bố mẹ vợ tỏ ra vui vẻ và hài lòng, trong khi hàng xóm xung quanh cũng không ngừng khen ngợi về sự thay đổi tích cực này. Vợ tôi lúc đó cũng thể hiện sự nhẹ nhõm rõ rệt trên khuôn mặt.

Còn bản thân tôi, trong lòng vẫn luôn nghĩ rằng khoản tiền 300 triệu đồng ấy sớm muộn gì cũng sẽ quay về, nên chẳng bao giờ nhắc đến hay đề cập gì thêm. Tuy nhiên, thời gian cứ thế trôi qua một cách nhanh chóng. Gần một năm sau, bố mẹ vợ vẫn không một lần chủ động nhắc đến chuyện tiền bạc hay việc trả nợ.

Áp lực tài chính gia đình ngày càng tăng cao

Trong khi đó, phía gia đình nhỏ của chúng tôi bắt đầu phải đối mặt với nhiều áp lực tài chính hơn. Con cái lớn dần, kéo theo nhiều khoản chi tiêu phát sinh không ngừng. Bản thân tôi cũng có ý định đổi xe mới để thuận tiện hơn cho việc đi làm hàng ngày.

Mỗi lần nhìn lại sổ tiết kiệm và thấy nó đã hụt đi một khoản lớn, tôi lại cảm thấy vô cùng nóng ruột và bất an. Tôi không tiện mở miệng nói thẳng với bố mẹ vợ, vì sợ làm mất lòng hoặc gây ra hiểu lầm không đáng có.

Mâu thuẫn bùng phát khi chồng quyết định nhắc đến việc trả nợ

Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định trao đổi nhẹ nhàng với vợ. Tôi đề nghị cô ấy có thể hỏi xem bố mẹ dự định khi nào sẽ trả lại khoản tiền, đồng thời nhấn mạnh rằng không cần trả một lần, mà có thể chia nhỏ thành nhiều đợt để giảm bớt áp lực.

Tuy nhiên, phản ứng của vợ tôi hoàn toàn trái ngược với những gì tôi mong đợi. Nghe xong, cô ấy lập tức sầm mặt lại và trách móc tôi là người quá tính toán, keo kiệt. Vợ tôi cho rằng tiền cho bố mẹ mượn mà còn đòi lại, giống như đối xử với người ngoài vậy.

Tôi cố gắng giải thích rằng đây là tiền chung của gia đình, không phải do tôi keo kiệt, mà chỉ vì chúng tôi đang thực sự cần đến nó. Nhưng càng nói, vợ tôi càng trở nên im lặng và lạnh nhạt hơn.

Không khí gia đình trở nên lạnh lẽo và căng thẳng

Có một hôm, tôi nhắc lại chuyện này trong bữa cơm gia đình. Ngay lập tức, vợ tôi đặt bát xuống, đứng dậy và bước vào phòng một cách dứt khoát. Kể từ đó, cô ấy bỏ luôn việc nấu nướng và chuẩn bị cơm nước trong suốt cả tuần.

Nhà cửa trở nên lạnh tanh và thiếu đi hơi ấm gia đình. Mỗi khi đi làm về, tôi chỉ thấy bếp núc lạnh ngắt, không có một bữa ăn nào được chuẩn bị sẵn. Vợ tôi quyết tâm để tôi tự lo liệu, hoặc phải ra ngoài ăn, mà không hề quan tâm hay đoái hoài gì đến tôi nữa.

Tôi hiểu rằng vợ đang giận, nhưng trong lòng tôi cũng cảm thấy vô cùng ấm ức và bế tắc. Liệu có nên tiếp tục im lặng và coi như 300 triệu đồng ấy sẽ không bao giờ quay về? Hay phải tìm cách giải quyết để giảm bớt áp lực tài chính cho gia đình nhỏ?

Lời kết: Bài toán khó giải trong mối quan hệ vợ chồng

Hiện tại, mỗi khi nghĩ đến chuyện này, tôi đều cảm thấy vô cùng khó xử và bối rối. Nếu nói ra, tôi sợ sẽ làm vợ buồn và tổn thương thêm. Nhưng nếu không nói, bản thân tôi lại cảm thấy nặng lòng, trong khi gia đình nhỏ ngày càng trở nên chật vật hơn về mặt tài chính.

Câu chuyện này không chỉ là vấn đề về tiền bạc, mà còn liên quan đến sự tin tưởng, thấu hiểu và cách ứng xử khéo léo trong mối quan hệ vợ chồng. Làm thế nào để cân bằng giữa trách nhiệm với gia đình nhỏ và tình cảm với bố mẹ vợ, đó vẫn là một bài toán chưa có lời giải đáp rõ ràng.