Cô bé 11 tuổi bị mắng oan, gánh vác việc nhà: Sự thiên vị âm thầm trong gia đình
Cô bé 11 tuổi bị mắng oan, gánh việc nhà: Thiên vị gia đình

Cô bé 11 tuổi bị mắng oan, gánh vác việc nhà: Sự thiên vị âm thầm trong gia đình

Một đoạn video gần đây lan truyền trên mạng xã hội đã khiến nhiều người xem không khỏi nghẹn lòng và suy ngẫm. Video ghi lại cảnh tượng trong một gia đình: người mẹ trẻ đang ngồi nghỉ ngơi trên sofa sau bữa trưa, bên cạnh là cô con gái út nhỏ tuổi, trong lòng bế cậu con trai chưa biết đi. Trong khi cả ba tận hưởng khoảnh khắc thư giãn, thì cô chị 11 tuổi lại bận rộn trong bếp, rửa bát đĩa vừa xong. Chưa kịp nghỉ ngơi, em lại bị gọi đi lau dọn nhà cửa. Khi em đặt cây lau nhà xuống, định dán lại cuốn sách bị em trai xé rách, thì cô em gái chạy tới quấy khóc, lăn ra sàn ăn vạ. Người mẹ bước vào, không hỏi han đầu đuôi, lập tức mắng cô chị vì "lại làm em khóc". Rõ ràng người vô lý là em nhỏ, nhưng người phải chịu trách nhiệm và bị mắng oan lại là chị.

Lời tâm sự đầy tủi thân của cô bé 11 tuổi

Khi được hỏi: "Mỗi lần xảy ra mâu thuẫn, mẹ đều bắt con nhường em sao?", cô bé trả lời một cách bình thản đến đau lòng: "Vâng ạ. Nếu con không nhường em thì đến lúc nó khóc, người thiệt lại là con" – một câu nói khiến bất kỳ người lớn nào cũng phải giật mình về sự chín chắn sớm của em. Được hỏi thêm: "Con có thường trò chuyện với mẹ không?", cô bé lắc đầu buồn bã: "Không ạ. Mẹ bận lo cho em trai, không có thời gian chơi với con".

Bị coi như "người trông trẻ", thường xuyên bị mắng oan, cô bé chỉ biết im lặng chịu đựng. Trong đôi mắt em là cả một bầu trời tủi thân, nhưng em luôn mỉm cười để che giấu sự mất mát bên trong. Ai còn nhớ, em cũng chỉ mới 11 tuổi – một độ tuổi đáng lẽ phải được vui chơi và yêu thương vô điều kiện?

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Sự thiên vị: Vết thương âm ỉ trong nhiều gia đình

Trong một gia đình có nhiều con, điều khó khăn nhất chưa bao giờ là chuyện cơm áo gạo tiền hay sắp xếp chỗ ngủ, mà là làm sao để mỗi đứa trẻ đều cảm thấy mình được yêu thương như nhau. Số lượng con cái có thể khác nhau ở mỗi nhà, nhưng thước đo quan trọng nhất vẫn là liệu cha mẹ có đủ sự công tâm và tinh tế để không đứa trẻ nào phải lớn lên trong cảm giác bị đặt ra bên lề.

Sự thiên vị của cha mẹ, nhiều khi hiện diện khắp nơi, không chỉ trong video này. Mạng xã hội từng lan truyền tâm sự của một cô bé khác, khiến nhiều người nhói lòng. Em viết: "Nhà con có ba chị em. Con là chị cả, em trai kém 6 tuổi, em gái kém 8 tuổi. Mẹ con thường nói 'Con là chị, phải nhường', 'Em còn nhỏ, con lớn rồi còn tranh làm gì' để bắt con nhường mọi thứ. Có lần con ngất xỉu khi đang tập văn nghệ ở trường. Thầy cô và bạn bè đều lo lắng, hỏi han con. Nhưng khi mẹ đến thì vẫn cười nói, bảo là bận nên đến muộn. Trên đường về, mẹ còn phải đi đón em trai trước. Con không khỏe mà mẹ lại cáu gắt. Có những lúc con thấy sống mệt mỏi quá... Con chỉ biết tự nói chuyện với không khí, tự an ủi mình. Đã có một thời gian rất dài, con quên mất mình chỉ mới là học sinh lớp 5...".

Đọc những dòng chữ ấy, người ta như nhìn thấy một cô bé nhỏ xíu đang cố gắng viết ra nỗi buồn của mình, một nỗi buồn mà em phải gánh chịu từ sự thiếu quan tâm của người lớn.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Hậu quả của sự thiên vị: Tổn thương kéo dài cả đời

So với con trai, nhiều bé gái thường nhạy cảm và tinh tế hơn. Sự thờ ơ hay thiếu quan tâm từ cha mẹ vì thế dễ để lại những vết thương sâu và dai dẳng trong tâm hồn trẻ. Trong thực tế, rất ít cha mẹ thực sự giữ được sự công bằng một cách trọn vẹn khi đối xử với con cái. Đứa trẻ sinh ra trước thường vô thức gánh thêm trách nhiệm: lúc nhỏ phải nhường em, lớn lên lại phải đỡ đần em. Có người cả đời sống vì gia đình, nuốt hết ấm ức vào trong, và chính sự thiên vị âm thầm ấy đã dẫn tới không ít bi kịch trong mối quan hệ gia đình.

Người ta hay nói: "Không có cha mẹ nào sai", nhưng sự thật là những lời nói và hành vi thiếu cân nhắc của cha mẹ có thể để lại ảnh hưởng sâu sắc đến con cái. Những tổn thương ấy đôi khi theo con suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến cách con nhìn nhận bản thân và xây dựng các mối quan hệ sau này. Trong một chương trình nuôi dạy con, từng có cảnh người mẹ đang chơi với em trai nhỏ, trong khi người anh bước ra khỏi phòng, nhìn thấy cảnh ấy liền lặng đi. Cậu bé không nói gì, chỉ ngồi xuống cầu thang chờ mẹ chú ý, nhưng mẹ mải chăm em, không hề nhận ra tâm trạng của con trai lớn. Sự thất vọng dồn nén đã khiến cậu tìm cách gây sự với em, một hành động phản ánh sự ghen tị và tổn thương sâu sắc.

Giải pháp cho cha mẹ: Công bằng không có nghĩa là giống nhau

Khi gia đình có thêm con thứ hai hoặc thứ ba, niềm vui tăng lên, nhưng thách thức trong cách ứng xử cũng nhiều hơn. Vậy cha mẹ cần làm gì để vừa giữ được sự công bằng, vừa chăm sóc được cảm xúc của từng con?

  • Học cách giao tiếp: Trước khi sinh thêm con, việc trò chuyện với con lớn, trấn an và lắng nghe cảm xúc của con là điều rất quan trọng. Trẻ nhỏ có thể chưa hiểu hết, nhưng chúng cảm nhận được mình có được tôn trọng hay không.
  • Đừng làm "quan tòa": Khi trẻ cãi nhau, cha mẹ không nên vội vàng phân xử ai đúng ai sai. Hãy quan sát và tạo điều kiện để các con tự học cách giải quyết. Nếu cha mẹ liên tục đứng ra phán xét, vô tình sẽ đẩy hai đứa trẻ vào thế đối đầu.
  • Hiểu rằng công bằng không có nghĩa là giống nhau: Công bằng không phải là mua hai bộ quần áo giống hệt, hay lúc nào cũng chia đều mọi thứ. Mỗi đứa trẻ khác nhau về độ tuổi, giới tính, tính cách, nên nhu cầu cũng khác nhau. Trẻ nhỏ cần được chăm sóc về thể chất nhiều hơn, trong khi trẻ lớn lại cần được lắng nghe và trò chuyện về cảm xúc. Giáo dục theo kiểu "cào bằng" không phải là công bằng thật sự.

Tình yêu chân chính không liên quan đến thứ tự chào đời. Trẻ em không thể chọn gia đình mình sinh ra, người có thể thay đổi chỉ có cha mẹ. Mong rằng mỗi người làm cha làm mẹ đều đủ tỉnh táo để nhìn thấy từng đứa con của mình và học cách yêu thương chúng một cách trọn vẹn, tránh những tổn thương không đáng có.