Bố mẹ vợ cho 1 tỷ đồng: Tôi nhiều đêm mất ngủ vì quyết định ở riêng
Bố mẹ vợ cho 1 tỷ đồng khiến tôi mất ngủ nhiều đêm

Là con trai duy nhất trong nhà, tôi chưa từng nghĩ sẽ rời khỏi ngôi nhà của bố mẹ. Nhưng mọi thứ thay đổi khi bố mẹ vợ đặt trước mặt tôi một cuốn sổ tiết kiệm trị giá 1 tỷ đồng. Số tiền đó khiến tôi nhiều đêm mất ngủ.

Cuộc sống chung hòa thuận

Sau khi cưới vợ, chúng tôi sống cùng bố mẹ tôi. Bố mẹ tôi đều đã nghỉ hưu, có lương hưu riêng, sống giản dị và hiền lành. Hàng xóm ai cũng bảo vợ tôi có số hưởng vì gặp được gia đình chồng tử tế.

Khi đứa con đầu lòng ra đời, mẹ tôi gần như thức trắng nhiều đêm để bế cháu. Đến đứa thứ hai, bố tôi lại trở thành người đưa đón cháu đi khám mỗi khi đau ốm. Vợ chồng tôi đi làm từ sáng đến tối, phần lớn việc chăm sóc con đều có ông bà san sẻ.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Nhiều người nhìn vào đều nói tôi may mắn. Thú thật, chính tôi cũng từng nghĩ như vậy. Tôi chưa từng phải đau đầu tìm người giữ trẻ. Cũng chưa từng phải xin nghỉ làm vì con sốt mà không có ai hỗ trợ.

Khát khao không gian riêng của vợ

Cho đến một buổi tối, khi hai đứa nhỏ đã ngủ say, vợ tôi bất ngờ hỏi rằng tôi đã bao giờ nghĩ đến chuyện ra ở riêng chưa? Tôi ngạc nhiên đến mức tưởng mình nghe nhầm.

Tôi hỏi lại vì sao phải ra riêng? Bố mẹ tôi không khó tính, chưa bao giờ bắt con dâu phải dậy sớm nấu cơm hay làm việc nhà quá sức. Nhưng vợ tôi chỉ thở dài rồi nói rằng cô ấy cảm thấy ngột ngạt.

Tôi không hiểu. Một gia đình hòa thuận như thế thì còn ngột ngạt ở điểm nào. Nhưng rồi câu chuyện ấy xuất hiện ngày càng nhiều. Cứ vài hôm, vợ tôi lại nhắc đến chuyện ra riêng. Có lần đang ăn cơm, có lần đang ngồi xem tivi. Mỗi lần nói, giọng cô ấy đều mang theo một sự mệt mỏi mà trước đây tôi chưa từng nhận ra.

Một ngày, vợ tôi bảo rằng sống trong nhà chồng khiến cô ấy không được là chính mình. Muốn nạt con vài câu cũng phải nhìn xem ông bà có ở gần không. Muốn mua món gì cũng phải hỏi. Muốn thay đổi cách sắp xếp trong nhà cũng phải cân nhắc.

Tôi nghe mà thấy những chuyện đó quá nhỏ. Nhưng vợ tôi lại bảo chính những chuyện nhỏ ấy mới làm người ta mệt mỏi. Một ngày một chút không sao, một năm hai năm cũng không sao, nhưng kéo dài hàng chục năm thì khác.

Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý hơn. Tôi nhận ra nhiều lần vợ định mắng con rồi lại thôi vì sợ ông bà bênh cháu. Có những món ăn cô ấy thích nhưng không nấu vì bố mẹ chồng không ăn. Muốn đi đâu chơi, cô ấy phải hỏi ý kiến bố mẹ chồng từ vài hôm trước.

Mọi thứ đều rất bình thường. Nhưng có lẽ là bình thường trong mắt tôi, còn với vợ tôi lại là sự gò bó. Tôi bắt đầu hiểu hơn một chút, nhưng vẫn cho rằng những chuyện đó không phải là vấn đề gì lớn cả.

Món quà 1 tỷ đồng từ bố mẹ vợ

Một chiều cuối tuần, bố mẹ vợ lên chơi. Sau bữa cơm, bố vợ gọi riêng tôi ra ngoài sân. Ông đưa cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm và bảo rằng bên trong có 1 tỷ đồng.

Tôi đứng lặng người mất mấy giây. Một tỷ đồng không phải số tiền nhỏ. Tôi còn chưa biết phải nói gì thì ông đã cười và bảo đó là tiền ông bà cho để hai đứa thêm vào mua nhà riêng. Bố vợ nói nhỏ vào tai tôi: “Muốn báo hiếu bố mẹ, không nhất thiết phải ở chung. Con khác, vợ con khác”.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Tối hôm ấy, vợ tôi vui đến mức gần như không ngủ được. Cô ấy mở điện thoại cho tôi xem hết dự án này đến dự án khác. Nào là căn hộ có khu vui chơi cho trẻ em. Nào là nơi gần trường học. Nào là chỗ gần bệnh viện để tiện đi làm.

Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy ánh mắt cô ấy rạng rỡ như thế. Nhưng càng nhìn vợ vui, tôi lại càng thấy áp lực. Một tỷ đồng chỉ là một phần. Muốn mua căn hộ tử tế, chúng tôi vẫn phải vay ngân hàng thêm rất nhiều.

Nỗi lòng của con trẻ và bố mẹ

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu đi xem nhà. Mọi thứ tiến triển khá nhanh. Ngân hàng tư vấn khoản vay. Chủ đầu tư giới thiệu chính sách thanh toán. Vợ tôi thì ngày nào cũng bàn về chuyện trang trí căn hộ mới.

Tôi tưởng rằng mọi việc đã gần như được quyết định. Nhưng rồi một nhân vật nhỏ bé trong gia đình lại khiến tôi suy nghĩ lại. Đó là cậu con trai lớn của tôi.

Một buổi tối, nó hỏi tôi rằng gia đình mình có thật sự chuyển nhà không? Tôi gật đầu. Thằng bé im lặng rất lâu rồi hỏi tiếp rằng ông bà nội có chuyển cùng không? Tôi nói: "Không".

Nó cúi đầu nhìn xuống nền nhà. Một lúc sau, nó mới nói rằng mình không muốn xa ông bà. Nó bảo thích ngủ với ông nội, thích nghe bà kể chuyện mỗi tối và thích được ông đưa đi ăn sáng vào chủ nhật.

Tôi nghĩ trẻ con nói rồi quên, nhưng không phải. Suốt nhiều ngày sau đó, nó liên tục nhắc đến ông bà. Có lần còn khóc khi nghĩ đến việc phải chuyển đi nơi khác. Nhìn con như thế, lòng tôi bắt đầu dao động.

Đúng lúc ấy, tôi lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ. Bố tôi hỏi mẹ rằng có buồn không nếu chúng tôi chuyển đi. Mẹ tôi cười rồi nói: “Buồn hay không thì cũng thay đổi được gì. Con cái đủ lông đủ cánh rồi thì phải để nó bay đi thôi. Chỉ là tôi không hiểu, nhà mình rộng rãi thế này, sao chúng nó phải dọn ra sống riêng?”. Câu hỏi ấy của mẹ khiến tôi nặng lòng.

Những đêm mất ngủ

Từ đó đến nay đã vài tháng trôi qua. Số tiền 1 tỷ đồng vẫn nằm trong tài khoản. Căn hộ vẫn chưa được mua. Vợ tôi vẫn muốn ra riêng. Còn tôi vẫn chưa đưa ra được quyết định cuối cùng.

Có những đêm, tôi nằm nghĩ mãi. Tôi hiểu mong muốn của vợ. Một người phụ nữ nào cũng muốn có không gian riêng, muốn được làm chủ cuộc sống của mình. Tôi chưa từng cho rằng điều đó là sai.

Ở lại thì vợ không thoải mái. Ra riêng thì bố mẹ chạnh lòng. Họ đã dành cả tuổi già để chăm sóc con cháu. Nếu một ngày căn nhà rộng lớn ấy chỉ còn hai ông bà lặng lẽ nhìn nhau trong bữa cơm chiều, liệu tôi có thấy vui không?

Tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời. Và có lẽ, đây là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời tôi.

Chuyện của tôi ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.