Hơn 30 năm được mẹ kế yêu thương như con ruột, chàng trai Hưng Yên xúc động kể câu chuyện gia đình
Trong một xã hội nơi những câu chuyện về mẹ kế thường gắn liền với định kiến và khó khăn, câu chuyện của Đỗ Quang (sinh năm 1993, Hưng Yên) lại là một minh chứng sống động về tình yêu thương vô điều kiện. Hơn 30 năm qua, anh được người mẹ kế tên Quý (sinh năm 1970) chăm sóc, nâng niu như chính con ruột của mình, tạo nên một gia đình ấm áp và hạnh phúc.
Tuổi thơ bình yên dưới vòng tay mẹ kế
Năm 1994, khi Đỗ Quang mới chỉ một tuổi, bố mẹ anh ly hôn. Anh sống cùng bố và bà nội, và một năm sau đó, bố anh đi bước nữa với bà Quý. Từ thời khắc đó, bà Quý đã trở thành người mẹ thực sự của Quang, yêu thương và chăm sóc anh không khác gì con đẻ. “Từ bé đến giờ, tôi chỉ gọi một tiếng ‘mẹ’. Không có mẹ hai hay mẹ kế gì cả, vì trong suy nghĩ của tôi, mẹ chính là mẹ thôi”, Quang chia sẻ với giọng xúc động.
Tuổi thơ của Quang trôi qua bình lặng và đầy ắp yêu thương. Dù đôi khi nhận ra sự khác biệt khi được họ hàng bên ngoại đón đi chơi, và mẹ ruột đã lập gia đình ở miền Nam, anh không cảm thấy thiếu thốn. “Có một chút suy nghĩ tủi thân thoáng qua nhưng cực kỳ hiếm. Về nhà là tôi có mẹ Quý, có bố, có em trai, nên không thấy mình thiếu thốn điều gì”, anh kể lại. Những bữa cơm nóng hổi, quần áo được giặt sạch sẽ, và những chiếc áo ấm đặt đầu giường mỗi khi trời lạnh là những kỷ niệm đẹp đẽ mà mẹ Quý đã dành cho anh.
Tình anh em thắm thiết và sự gắn bó gia đình
Quang và em trai cùng cha khác mẹ lớn lên bên nhau trong sự yêu thương. Dù sau này, một người làm việc ở Ninh Bình, người ở Hà Nội, họ vẫn duy trì liên lạc hàng ngày qua tin nhắn và điện thoại. “Anh em tôi thân nhau. Những lời nói bên ngoài chưa bao giờ ảnh hưởng đến tình cảm của chúng tôi”, Quang khẳng định. Sự gắn kết này là minh chứng cho một gia đình đoàn kết, vượt qua mọi rào cản xã hội.
Sau khi tốt nghiệp, Quang vào TP.HCM làm việc, cuộc sống mưu sinh khiến anh ít có cơ hội về quê. Đặc biệt, trong giai đoạn dịch Covid-19, anh đã hai năm liền không thể trở về. Tuy nhiên, mẹ Quý vẫn luôn quan tâm, gọi điện hỏi han từng bữa ăn, giấc ngủ của con. “Có gì ngon là mẹ lại để dành, bảo khi nào tôi về thì ăn. Không về được thì lại gửi ra”, anh nói với nụ cười hạnh phúc.
Khoảnh khắc xúc động và quyết định trở về gần gia đình
Ngày trở về sau dịch, hình ảnh đầu tiên Quang nhìn thấy là mẹ đứng đợi ở cổng, dáng người nhỏ bé với đôi tay còn dính bột từ công việc bếp núc. “Lúc đó tôi không kìm được, chạy lại ôm mẹ và khóc. Mẹ chỉ nói ‘con khỏe mạnh về là tốt rồi’”, anh kể lại với giọng nghẹn ngào. Khoảnh khắc này đã thúc đẩy Quang quyết định chuyển công việc ra miền Bắc để được gần gia đình hơn.
Hiện tại, cứ khoảng hai tuần, anh lại chạy xe hơn 70 km về thăm nhà. Mỗi lần về, mẹ Quý vẫn giữ thói quen chuẩn bị đồ ăn, gói ghém rau, trứng, và thực phẩm cho con mang đi. Những hành động giản dị này đã lặp lại suốt hàng chục năm, trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh. “Có thể tôi không có mẹ ruột bên cạnh, nhưng những gì một người mẹ làm, mẹ tôi đều đã làm hết. Thậm chí còn nhiều hơn”, Quang chia sẻ, thể hiện lòng biết ơn sâu sắc.
Câu chuyện của Đỗ Quang và mẹ kế Quý không chỉ là một ví dụ đẹp về tình mẫu tử, mà còn là bài học về sự vượt qua định kiến để xây dựng một gia đình hạnh phúc. Trong một thế giới đầy biến động, tình yêu thương vô điều kiện như thế này thực sự đáng trân trọng và lan tỏa.



