Sáng cuối tuần ở vùng ngoại thành cách trung tâm Hà Nội 30km, gia đình chị Trang nghe tiếng gà gáy vang vọng từ sau vườn. Trên khoảng sân rộng, hai con đạp xe, vô tư nô đùa giữa không gian ngập tràn màu xanh.
Bao quanh căn nhà rộng khoảng 100m2 là vườn cây ăn quả, chuồng gà, ao cá... Không khí trong lành, tiếng chim hót líu lo... khác biệt hoàn toàn với nhịp sống hối hả trong nội thành.
"5 năm đã trôi qua, tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định bỏ phố về quê để thay đổi cuộc sống. Dù có những bất tiện nhưng gia đình có thời gian nghỉ ngơi, kết nối giữa bố mẹ và con cái sau giờ làm việc", chị Trang nói.
Mong muốn rời cuộc sống chật chội ở nội thành
Vợ chồng chị Trang từng du học ở Florida, Mỹ. Sau khi hoàn thành luận án tiến sĩ chuyên ngành toán học, anh chị quyết định về Việt Nam làm việc. Chồng trở thành giảng viên của Đại học Bách khoa Hà Nội, còn vợ làm quản lý cho một công ty công nghệ.
Trước khi chuyển về ngoại thành, gia đình 4 người sinh sống trong căn hộ chung cư ở nội thành. Nhìn bên ngoài, cuộc sống của cả nhà là hình mẫu mà nhiều người mơ ước. Vợ chồng có công việc ổn định với thu nhập khá, các con học trường song ngữ chất lượng cao.
Thế nhưng, phía sau là guồng quay công việc căng thẳng kéo dài nhiều năm. Hàng ngày, vợ chồng bận rộn từ sáng sớm đến tối muộn, hiếm khi có thời gian ngồi trò chuyện với các con.
"Sống giữa trung tâm thành phố, mọi thứ đều diễn ra rất nhanh. Cả gia đình bị cuốn theo guồng quay công việc, học hành và những áp lực thường ngày", chị Trang chia sẻ.
Điều khiến người mẹ trăn trở nhất là tương lai của các con. Lớn lên trong không gian khép kín, các bé ít có cơ hội được chạy nhảy, vui chơi ngoài trời. Theo thời gian, một người con có dấu hiệu thừa cân vì thiếu vận động, còn bé út chậm nói hơn sau quãng thời gian xảy ra đại dịch Covid-19.
Mỗi ngày bước ra khỏi nhà, cả gia đình phải đối mặt với khói bụi, tiếng ồn và sự ngột ngạt của đô thị đông đúc.
"Những ngày ở nhà vì giãn cách xã hội để phòng chống Covid-19 khiến chúng tôi có nhiều thời gian nhìn nhận lại cuộc sống của chính mình. Vợ chồng nảy ra ý tưởng tìm một nơi rộng rãi và nhiều cây xanh để các con được gần gũi thiên nhiên, vận động nhiều hơn", chị nhớ lại.
Năm 2021, khi ý định rời phố trở nên rõ ràng hơn, gia đình bắt đầu hành trình tìm kiếm một nơi an cư mới. Vợ chồng dành nhiều thời gian tìm hiểu thị trường bất động sản qua các kênh trực tuyến, bạn bè giới thiệu và trực tiếp đến khảo sát nhiều địa phương.
Ban đầu, những vùng đất có khí hậu mát mẻ và cảnh quan đẹp như Nha Trang hay Đà Lạt nằm trong danh sách ưu tiên của gia đình. Sau nhiều lần cân nhắc, vợ chồng quyết định chọn khu vực ngoại thành Hà Nội để được gần gũi, chăm sóc hai bên nội, ngoại.
"Quá trình tìm mua đất kéo dài chủ yếu do bài toán tài chính. Thời điểm đó, giá bất động sản đang ở mức cao, trong khi điều kiện kinh tế của gia đình không quá dư dả nên vợ chồng tôi phải tính toán rất kỹ", người phụ nữ chia sẻ.
Vợ chồng chị xác định căn nhà mới là nơi gắn bó lâu dài, sinh sống hàng ngày, không phải địa điểm nghỉ dưỡng cuối tuần. Vì vậy, mọi yếu tố từ vị trí, môi trường sống, trường học cho các con đến khả năng di chuyển và điều kiện sinh hoạt đều phải được cân nhắc cẩn thận trước khi đưa ra quyết định.
Mảnh đất mà vợ chồng chị Trang lựa chọn nằm trên một ngọn đồi thoai thoải, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Bao quanh khu đất là hàng cây xanh mát trải dài và những dãy núi thấp nhấp nhô ở phía xa, tạo nên khung cảnh yên bình mà nhiều người mơ ước.
Bỏ phố về quê không toàn màu hồng
Vốn quen với công việc văn phòng, khi bắt đầu cuộc sống mới từ con số 0, có lúc vợ chồng chị Trang cảm thấy chán nản. Giấc mơ về chốn an cư rộng rãi, thoáng mát trở thành động lực cho họ vượt qua tất cả khó khăn.
Những ngày đầu, mảnh đất mới mua còn nguyên vẻ hoang sơ với nền đất đầy sỏi đá và cỏ dại. Để biến nơi đây thành chỗ ở mát mẻ, vợ chồng dành nhiều tháng để dọn dẹp, san mặt bằng, cải tạo đất.
Lựa chọn lối sống xanh, gia đình chị kiên trì canh tác theo phương pháp hữu cơ, không sử dụng thuốc bảo vệ thực vật hay phân bón hóa học. Mỗi luống rau, mỗi gốc cây đều cần nhiều thời gian và công sức chăm sóc vất vả hơn.
"Vợ chồng tự thuê thợ khoan giếng, kéo điện, lắp hệ thống nước và đường truyền Internet để phục vụ sinh hoạt. Khó khăn nhất là mỗi khi điện, nước hoặc các thiết bị kỹ thuật gặp sự cố, khó tìm được thợ sửa chữa kịp thời. Hai vợ chồng phải tự học hỏi, tìm hiểu để chủ động xử lý những vấn đề phát sinh", nữ chủ nhà chia sẻ.
Mất nhiều thời gian và vất vả nhất là quá trình xây dựng căn nhà chính - nơi ở của 4 thành viên trong gia đình. Để có tiền trang trải chi phí vật liệu, vợ chồng chị quyết định bán căn hộ ở nội thành với giá khoảng 5 tỷ đồng.
Cả nhà tìm thuê một chỗ ở tại Thạch Thất sống tạm, thuận tiện giám sát quá trình thi công. Sau hơn 1 năm thi công, công trình mang phong cách nhà nông trại (Farmhouse) với tường giả gỗ, phía trên có ống khói mang đậm phong cách Âu - Mỹ đã hoàn thiện.
Đặc biệt, xung quanh nhà là hệ cửa kính nhằm thu hút ánh sáng tự nhiên tối đa giúp không gian sống gần gũi với thiên nhiên.
"Xung quanh căn nhà, vợ chồng tôi bố trí khu vực thể thao gồm sân pickleball, sân bóng rổ, sân bóng đá, bể bơi..., vườn trồng rau và cây ăn quả, chuồng nuôi gà, ao nuôi cá", chị bày tỏ.
Quyết định rời phố về vùng ngoại thành sinh sống, chị Trang phải nghỉ việc ở công ty trong nội thành, khiến ảnh hưởng đến thu nhập của hai vợ chồng. Kinh tế eo hẹp hơn, cả nhà chọn lối sống tiết kiệm, chi tiêu hợp lý và dùng đồ ăn sạch tự cung tự cấp.
Theo chị Trang, nhiều người thường nghĩ, bỏ phố về quê như một hành trình tìm kiếm sự bình yên hay "chữa lành" sau những áp lực nơi đô thị. Thực tế không đơn giản như những gì được chia sẻ trên mạng xã hội.
"Đó là quyết định cần được cân nhắc rất kỹ. Khi rời thành phố, bạn phải chấp nhận đánh đổi và đối mặt với không ít khó khăn, bất tiện trong cuộc sống hàng ngày", chị nói.
Hài lòng với cuộc sống vùng ngoại ô
Sau những tháng ngày khó khăn ban đầu, gia đình hai tiến sĩ toán học đã được tận hưởng thành quả. Mảnh đất từng ngổn ngang sỏi đá dần phủ kín màu xanh của cây cối, trở thành không gian đẹp như công viên.
Một trong những thay đổi rõ rệt nhất sau khi chuyển về ngoại thành là cách chi tiêu của gia đình. Nhờ nguồn thực phẩm tự cung tự cấp, các khoản chi cho sinh hoạt hằng ngày giảm 90% so với trước đây.
"Hiện nay, chúng tôi chủ yếu chi tiền cho việc học của con và các chuyến du lịch. Chi phí ăn uống hàng ngày không đáng kể, vì có nguồn thực phẩm tự sản xuất được như rau, trứng, thịt gà, cá...", chị Trang chia sẻ.
Được hít thở bầu không khí trong lành và duy trì các hoạt động vận động ngoài trời mỗi ngày, các thành viên đều cảm nhận rõ sự thay đổi tích cực về sức khỏe. Những áp lực, căng thẳng từng đeo bám dần được thay thế bằng sự thư thái và cân bằng.
Chị Trang đã tìm được công việc tại ngôi trường gần nhà, cũng là nơi con chị đang học và làm thêm công việc tư vấn online mảng công nghệ, giáo dục. Chồng tiếp tục làm giảng viên trong nội thành với thời gian biểu linh hoạt.
"Điều khiến tôi hài lòng nhất là cảm giác làm chủ thời gian của chính mình, không phải chạy theo những dự án căng thẳng. Ngoài giờ làm việc, gia đình có thời gian chia sẻ, nói chuyện, đi dạo và cùng chơi tại nhà", chị bày tỏ.
Từng có quãng thời gian sinh sống tại một vùng nông thôn ở Mỹ, gia đình chị không mất quá nhiều thời gian để thích nghi với nhịp sống chậm rãi nơi ngoại thành. Sự yên tĩnh và vắng vẻ, vốn có thể là điều khó quen với nhiều người, lại mang đến cho họ cảm giác dễ chịu và bình yên.
Giữa không gian ngập tràn cây xanh, chị Trang có thể chăm sóc vườn hoa, gieo trồng rau xanh, tập yoga vào mỗi buổi sáng hay chạy bộ trên những con đường nhỏ quanh nhà.
Sau những ngày làm việc, khi có thời gian rảnh rỗi, vợ chồng chị và các con thoải mái tận hưởng cuộc sống mà mình mơ ước. Ngồi giữa căn nhà ấm cúng, người phụ nữ cảm thấy trân trọng sự cố gắng, quyết tâm của cả gia đình trong suốt thời gian qua.



